Chap 5

438 51 5

Sáng hôm sau, phòng bệnh của Phác Chân Vinh vắng như chùa bà đanh. Hắn quanh năm không có mặt ở thành phố, vòng giao tế nhỏ, ngoại trừ chú Dương thì chẳng còn bạn bè nào nữa, hắn lại ngại phiền nên đuổi luôn Vinh Tể xung phong nhận việc chăm sóc mình, quả thật đã rơi vào cảnh bệnh tật gầy yếu, cô đơn quạnh quẽ. 

Niềm an ủi duy nhất chính là thức ăn của bệnh viện này nấu không tệ, bữa sáng trứng gà, sữa tươi, cháo loãng dưa cải, bánh bao chay, bánh màn thầu đều đầy đủ, bữa trưa và bữa tối bốn món một canh như phần ăn ba mươi đồng xa xỉ, nguyên liệu tươi ngon, mùi vị cũng xuất sắc… và vô cùng quen thuộc. 

Phác Chân Vinh bảo chị mình mua di động mới, đoạn gọi điện thoại cho Đoàn Nghi Ân, mở miệng liền mắng: “Anh giỡn mặt với ai đó?! Món gan heo xào tối qua rõ ràng là anh xào! Khẩu vị của tôi thêm rau thơm không ăn tỏi, đầu bếp bệnh viện làm sao biết được?!”

Đoàn Nghi Ân ở đầu bên kia rất lạnh nhạt, còn nghe cả tiếng còi ô tô, “Em nổi điên làm gì? Anh bắt đầu đi vùng khác công tác từ tuần trước rồi, thêm rau thơm không ăn tỏi gì gì đó là tự em nói với y tá chứ gì? Ngủ đến lú lẫn rồi à?” 

“……” 

Phác Chân Vinh cúp điện thoại, nghĩ ngợi nửa ngày trời… cũng cảm thấy mình ngủ đến lú lẫn thật rồi. 

Đoàn Nghi Ân thật sự không cần mình nữa, anh ấy lên giường với người khác luôn rồi, mình lại còn ở đây tự mình đa tình. Đúng là vừa tức cười vừa mất mặt. 

Phác Chân Vinh nằm trên giường bệnh mở máy vi tính xem phim Hàn, cố ý tìm mấy phim có nội dung nữ chính quằn quại vì tình tút lại bản thân rồi tìm gã đàn ông phụ bạc hòng báo thù rửa hận, xem một hồi lâu cảm thấy chẳng có chút ý nghĩa tham khảo nào, hắn bèn bật thi đấu quyền anh trực tiếp lên xem. 

Cái này vẫn thích hơn, đối phó với tiện nhân ngoại tình, đừng chơi mấy trò vặt như quân tử báo thù mười năm chưa muộn, nằm gai nếm mật, giết người diệt tâm, cứ xách quả đấm thép tông cửa đánh chết kẻ khốn đó mới là chính đạo trần gian. 

Hai tuần sau Phác Chân Vinh xuất viện, không còn nơi nào khác để đi, chỉ có thể ở nhờ nhà chị mình. Mỗi ngày Phác Chân Vinh cứ ru rú trên giường buồn bã hút thuốc, uống rượu giải sầu, cuối cùng bị chị mình xách lỗ tai lên mắng: “Mày cút ra ngoài cho chị! Đừng suốt ngày ăn vạ ở nhà dạy hư con chị!” 

Phác Chân Vinh chống nạng bước khập khiễng trên đường, do râu mép và kiểu tóc quá mức hoang dã, suýt nữa bị người ta tưởng nhầm là kẻ lang thang. Hắn dứt khoát vào salon tút tát một phen, lúc ra đã trở thành một quý ông hào hiệp bảnh trai cường tráng. 

Đối với ngũ quan khôi ngô và thân hình cao lớn khỏe đẹp của mình, trước giờ Phác Chân Vinh vẫn có chút tự tin đắc ý. Hắn nắm bắt thời cơ đón chiếc xe, chuẩn bị đến tìm Đoàn Nghi Ân diễu võ dương oai —— Người đẹp trai như bố mà anh cũng dám đá, chóe mù mắt chó hợp kim titan của anh! 

Từ hôm bắt gặp Đoàn Nghi Ân ngoại tình, hắn đã trả chìa khóa nhà cho Đoàn Nghi Ân, đứng bên ngoài gõ cửa hồi lâu mà trong nhà chẳng có ai đáp lời. Bây giờ đã là tám giờ tối, nếu không tăng ca, ắt hẳn Đoàn Nghi Ân nên về rồi. 

[ CHUYỂN VER ] (MarkJin) Chia Tay Đi.Đọc truyện này MIỄN PHÍ!