Đệ nhất quyển: Giang sơn tranh đấu - Chương 1: Xuyên không

37 1 0
                                                  

Ý thức ngày càng mơ hồ...

Thực xin lỗi, ba ba mụ mụ. Thực xin lỗi, không thể đi cùng các người. Thực xin lỗi. Tuy rằng ta rất muốn sống sót nhưng ta thực không chống đỡ nổi nữa, mất đi ta, các người lại cô độc, thực xin lỗi.

Ý thức từng chút trầm (mờ mịt), nghĩ muốn cố gắng nhìn lại thế giới này, muốn nhìn lại hình ảnh của ba ba mụ mụ, muốn hảo hảo sống tốt....

Toàn thân vì trị bệnh bằng hóa chất mà bất lương phản ứng (mất cảm giác), đau đớn. Trong đau đớn dần trở nên vô lực, thẳng đến vĩnh viễn hắc ám...

Thực xin lỗi, kiếp này chỉ có thể cùng các người đi đến đây, ba ba mụ mụ. Kiếp sau, nếu có kiếp sau, ta nhất định phải ở bên bồi các người (chăm sóc)....

Nguyên lai chết đi lại lạnh như vậy, cô độc như vậy, nơi nơi đều là hắc ám. Xa xa, mông mông lung lung giống như có một tia sáng, ánh sáng kia giống như ban cho ta một tia ấm áp.Không tự chủ nhích về phía ánh sáng, sau đó lại mất đi ý thức.

"Điện hạ, tỉnh, tỉnh a, không cần phải bỏ lại nô tì, ô ô, đều do nô tì không hảo hảo chiếu cố điện hạ, để điện hạ trượt chân rơi vào sen trì (hồ sen). Điện hạ nếu không tỉnh, Tiểu trúc cũng theo điện hạ đi...."

Nơi này hảo sảo (thật ồn).Mơ mơ màng màng mở mắt, đập vào mắt chính là giam phòng điêu khắc xinh đẹp, còn có lụa mỏng trắng thuần phất phới.

"Đây là nơi nào? Ta không phải đã muốn chết sao? Chết vì bệnh máu trắng, ta như thế nào lại ở chỗ này, đây là nơi nào...?"

Cố gắng xoay đầu, nhìn về phía thanh âm đánh thức ta. Một cô gái trang phục cung nữ ghé bên giường nức nở. Tình cảnh trước mắt làm cho ta mê hoặc, nghĩ muốn nói chuyện, cổ họng lại nóng rát như có lửa

"Ách..."

Nghe được tiếng động, cô gái đột nhiên ngẩn đầu, kinh ngạc nhìn ta chằm chằm, giống như muốn nhìn xuyên ta, trong mắt đầy vẻ khó tin

"Nước..." Thẳng đến khi ta phát ra âm thanh thứ hai, cô gái mới bình tỉnh,chạy ra ngoài, vừa chạy vừa gọi:"Mau tới đây, điện hạ tỉnh rồi!"

Ta hết chỗ nói rồi, muốn đi thì cũng phải cho ta miếng nước a, ta chết khát ngươi sẽ là hung thủ a

Trước mắt lại bắt đầu mơ hồ rồi lại rơi vào yên lặng

HỢP TUNG THIÊN HẠWhere stories live. Discover now