Chương 15

6.8K 467 29

"Nghe nói vừa nãy tiểu tôn nữ Cửu Thành suýt chút nữa đã rơi xuống ngựa, may nhờ có Độc Cô tiểu thư cứu, lão thân đại biểu trên dưới Tiêu phủ lần thứ hai cảm tạ Độc Cô tiểu thư, đồng thời sẽ chọn ngày lành đến bái phỏng quý phủ hòng đền đáp ơn này." Lão thái quân cảm kích nói với Độc Cô Thiên Nhã.

"Lão thái quân cứ gọi ta là Thiên Nhã là được rồi, cứu Cửu Thành chẳng qua chỉ là một cái nhấc tay mà thôi, không đáng nhắc đến, không cần bái phỏng tạ ơn." Độc Cô Thiên Nhã thản nhiên đáp. Việc này xác thực không cần thiết phải cảm tạ nàng, nếu không phải nàng cố ý để Tiêu Cửu Thành chọn con ngựa kia thì Tiêu Cửu Thành cũng không bị hất ngã xuống. Nói gì cũng là mình cố tình hãm hại người ta, dù kết quả cuối cùng là tự mình hại mình nhưng cũng đạt được một cái ân tình.

"Nhất định phải đến, Tiêu phủ xưa nay có ơn tất báo, đây là Tiêu phủ nợ Độc Cô gia các ngươi một cái ân tình, nhất định phải đền đáp." Lão thái quân kiên trì nói.

"Lão thái quân thực sự quá khách khí rồi." Thiên Nhã khiêm nhường nói.

"Thiên Nhã xuất thân con nhà võ tướng, cân quắc bất nhượng tu mi, hiếm thấy hiếm thấy." Lão thái quân khích lệ. Trước đây bà luôn cảm thấy chuyện Độc Cô Tấn quá mức sủng ái Độc Cô Thiên Nhã không phải là chuyện tốt, chính vì thế mới biến nàng thành một người cao ngạo, nhưng bây giờ nhìn kỹ lại cô nương này xem ra thiện lương trượng nghĩa. Bà tin tưởng người có thiện tâm ắt sẽ vạn phúc.

"Thái quân quá khen rồi." Độc Cô Thiên Nhã khiêm tốn đáp.

"Mệnh của Cửu Thành là do ngươi cứu, đây là cơ duyên của hai ngươi. Đều là tiểu cô nương, sau này cũng nên giao hảo thật tốt, chắc sẽ có nhiều chuyện nói mãi không hết." Lão thái quân thấy tiểu tôn nữ nhà mình đang dựa sát vào người Thiên Nhã thì rất ngạc nhiên, thường ngày Cửu Thành đối với người ngoài rất ít khi chủ động thân cận, có lẽ bởi vì Thiên Nhã có ân cứu mạng với nàng nên lòng mang cảm kích chăng!? Lão thái quân nhớ đến thời thiếu nữ của bà cũng có bạn thân khuê các, sau này họ đều thành gia lập thất nên không còn lui tới thường xuyên. Đến lúc tuổi già tưởng nhớ lại một thời thiếu nữ lãng mạn, những tháng ngày cùng các tỷ muội tâm giao nô đùa chính là hồi ức đẹp đẽ nhất. Bà nghĩ Cửu Thành nếu có tâm giao cũng là chuyện tốt, bởi vì tuy nàng đang ở lứa tuổi thiếu nữ thanh xuân, nhân duyên không tệ nhưng không thấy nàng đối với nữ tử nào khác có quan hệ đặc biệt thân mật. Không giống như nhị tiểu thư Nghệ Tuyền, bạn tâm giao có đến bốn năm người.

"Vừa hay trong nhà Thiên Nhã cũng không có tỷ muội nên thường cảm thấy cô đơn. Cửu Thành được nhiều người yêu thích, nếu như nàng có thể làm muội muội của ta đúng là chuyện quá tốt." Độc Cô Thiên Nhã cười nói với lão thái quân, mục đích của nàng chính là lót đường sẵn cho việc ngày sau đệ đệ cưới Tiêu Cửu Thành.

Lão thái quân nhìn nụ cười của Thiên Nhã, bị kinh diễm không nhỏ. Quả nhiên tiểu cô nương này hoa nhường nguyệt thẹn, dung mạo thật sự xuất sắc hơn Cửu Thành. Có điều nếu bàn về thần thái và phong độ thì tiểu tôn nữ nhà mình lại hơn một bậc, lão thái quân bao che thầm nghĩ.

Tiêu Cửu Thành nhìn về phía Thiên Nhã, nàng phát hiện thì ra khi Thiên Nhã nói dối cũng không dễ dàng nhìn thấu, giờ khắc này Thiên Nhã nói dối vô cùng tự nhiên. Nàng đang nghĩ không biết nếu Thiên Nhã có muội muội thì tình cảnh sẽ như thế nào. Có điều nhìn Thiên Nhã xem ra không phải là một người biết cách cưng chìu người khác, có lẽ với muội muội của mình cũng chẳng có phản ứng gì đặc biệt đâu, nói như vậy nếu làm muội muội Thiên Nhã cũng chẳng có gì hay.

[Bach Hop - EDIT] Phế Hậu (Quyển Thượng) - Minh DãNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ