Chương 55

2K 45 0

Nặc Nặc, em hiểu lầm rồi!

Xong việc ở công ty đã hơn hai rưỡi sáng, Tiêu Dật không muốn làm phiền cha mẹ nên lái xe ái xe thẳng đến nhà mới. Qua cuộc "đại chiến tấn công" buổi chiều và và công tác bảo vệ buổi tối, Tiêu Dật về đến nhà thì đã mệt đến mức mắt không mở nổi, định vào nhà là ngủ ngay, nhưng vừa mở cửa đã sững người.

Đèn đuốc sáng trưng, không chỉ phòng khách phòng ngủ, mà trong nhà bếp cũng lung linh ánh sáng dịu dàng màu vàng cam. Tivi đang mở, MC đang ngồi cùng mọi người, không biết đang thảo luận vấn đề gì mà cười rất vui vẻ. Tiêu Dật lướt nhìn căn nhà sạch sẽ ngăn nấp, sau khi loại trừ khả năng bị trộm đột nhập, khóe môi anh bất giác nhướn lên.

Sợ ở nhà một mình, nên mở hết đèn tường các phòng; sợ cô đơn cho dù không xem tivi cũng bật lên, để căn nhà có chút âm thanh, người làm chuyện đó chỉ có...

Tiêu Dật rón rén bước vào phòng ngủ, thấy Nặc Nặc đang co ro, chăn đắp hờ trên người. Ôi! Tiêu Đại boss đang mệt mỏi bỗng hứng khởi, nếu... trước khi nghỉ ngơi mà vận động gân cốt một tí cũng hay lắm.

Tắm rửa thần tốc, Tiêu đại boss nhảy bổ vào thỏ trắng. Dưới màn quấy rối của anh, Nặc Nặc đã tỉnh, "Anh về rồi sao?"

Tiêu đại boss tiếp tục động tác tay, vừa thì thầm, "Ừ, sao em biết anh sẽ đến đây?"

Nặc Nặc lắc đầu, "May mắn thôi." Trước đó Nặc Nặc đã gọi điện đến Kiêu Dực hỏi tình hình bảo vệ trang web, em Lâm nói với vẻ đáng thương rằng, hình như đối phương rất mạnh, Tiêu Đại boss, Mạc Tử Uyên, Phì Long lão đại... những người ra quân được đều đã xuất hiện. Nhưng hẳn nhiên hacker đã có phòng bị, một lỗ hổng vừa được vá, tường chưa kịp sửa lại thì đã bị virus tấn công ngay.

Em Lâm tò vẻ uất ức: Đừng nói là các anh em phòng Kỹ thuật và Kế hoạch đêm nay đều không được về, mà cả phòng Hành chính cũng phải trông chừng trang web đến khi hồi phục lại bình thường mới có thể về.

Gọi điện cho em Lâm thì đã hơn mười hai rưỡi khuya, Nặc Nặc đoán đêm nay Tiêu Đại boss sẽ không về nhà nên thu dọn đồ đặc, bất chấp cha mẹ khuyên ngăn mà chạy đến đây đợi anh. Cũng may đã chờ được.

Nặc Nặc gác đầu lên vai Tiêu Dật, hiền lành ngoan ngoãn:"Trang web phục hồi lại chưa?"

Nghe câu hỏi đó, ai kia đang đang vật lộn với móc áo lót bỗng khựng lại, rồi giọng nói cũng lạnh hẳn, "Em biết rồi à? Ai nói?" Hôm nay công ty tuy bị tấn công toàn diện, nhưng vì Kiêu Dực có cách bảo vệ, nhìn bề ngoài thì không thể mở được trang web của Kiêu Dực, chỉ có vậy thôi. Một là phong trừ virus và chống trò gian của game thủ cũng bị đối phương thả ra, hai là tranh chấp cùng lúc đó, ít ra không để người ngoài cười thầm.

Nhưng Nặc Nặc mù kỹ thuật lại biết chuyện.

Tiêu Đại boss sắc mặt không tốt lắm, hỏi vẻ nặng nề, "Có phải em Lâm nói cho em biết?"

Nặc Nặc lắc đầu, vội tỏ ra vô tội nhưng nghĩ rằng nếu nói thật thì chuyện mình hẹn Phi Long lão đạo cũng sẽ bị lộ tẩy. Ngần ngừ một lúc. Nặc Nặc khéo léo chuyển vấn đề, "Em cho anh xem cái này." Nói xong Nặc Nặc liền vội vàng xuống giường, lục lọi trong túi xách một lúc, cuôi cùng trịnh trọng đưa nó đến trước mặt Tiêu Đại boss.

Boss Đen Tối Đừng Chạy!Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ