Chương 35

2.5K 55 2

Nặc Nặc hít một hơi thật sâu, híp mắt cười ha ha," Thực ra em chẳng làm nên trò trống gì, ngoài việc tạo ra một số câu chuyện lặt vặt. Tử Uyên sư huynh xem trọng khả năng của em như thế, em thật rất bất ngờ và vui mừng, ha ha!"

Thỏ trắng nghe câu đó, nụ cười đông cứng lại, tim đập thịch một cái rồi hiểu ra, có lẽ... Tử Uyên sư huynh gọi mình ra không liên quan đến Tiêu Dật, không liên quan đến đuổi việc, mà là...

Nặc Nặc chớp chớp mắt, đang hoang mang thì Mạc Tử Uyên đã rầu rầu nói," Cậu ta cho em thôi việc có phải là để kết hôn?"

Nghe câu nói đó xong, Nặc Nặc lại cảm thấy bình thản hơn, nghiến răng gật đầu, nhớ đến mình vừa nãy đã từ chối Tiêu Đại boss lại lắc đầu cật lực.

Mạc Tử Uyên thấy thỏ trắng cứ gật rồi lắc, tâm trạng đang u ám trở nên khá hơn, thì cười phì một tiếng. Thừa nhận đi, anh thực sự có chút gì đó kỳ lạ với Nặc Nặc. Trước kia bọn Phì Long chọc ghẹo, anh hoàn toàn không quan tâm, nhưng không biết từ khi nào mà bỗng phát hiện ra cô gái ấy có đôi mắt rất sáng, rất quyến rũ, giống như có phép thuật thu hút làm bạn không thể không quan tâm.

Không xin đẹp, chỉ thanh tú.

Công việc không hoàn toàn lắm, chỉ có ngôn ngữ khá linh hoạt nhạy bén.

Cũng không có gì đặc biệt lắm, nhưng khi cười thì rất ngọt ngào.

Cũng không biết nói năng gì lắm, nhưng thường xuyên mỉm cười.

Nhưng chính những cái " nhưng" đó không biết tự bao giờ đã bao vây lấy anh vì vậy khi Tiêu Dật bảo," Tôi muốn cho Nặc Nặc thôi việc" thì đã hoàn toàn bùng nổ, sụp đổ.

Đã thấy hai người kì lạ với nhau từ lâu rồi, Mạc Tử Uyên gỡ mình có thể phớt lờ, nhưng khi biết hai người sắp kết hôn thì sự tuyệt vọng trong sâu thẳm trái tim đã bùng phát. Không thể để cô đi, không thể để cô nghỉ việc, giờ phút này đây, thực ra chính Mạc Tử Uyên cũng thấy nực cười, tự lừa mình lừa người như thế, lấy lý do," Nặc Nặc là nhân tài, rời công ty là tổn thất" đường hoàng như thế để từ chối, để phản đối, thì ngay cả can đảm thừa nhận mình đang ghen tuông cũng chẳng sao?

Khóe môi anh xuất hiện nụ cười khổ sở, Mạc Tử Uyên cay đắng, "Nặc Nặc... nếu... nếu không có Tiêu Dật...".

Mạc Tử Uyên chưa nói xong, Nặc Nặc đã cắt ngang với vẻ chắc nịch, " Nếu không có Tiêu Đại boss, thì sẽ không có công ty sáng chế Kiêu Dực ngày nay, em cũng sẽ không đến làm việc ở đây, càng không thể quen biết Tử Uyên sư huynh".

Lễ phép và trầm tĩnh, thỏ trắng đã thản nhiên hủy diệt tia hy vọng cuối cùng của Mạc Tử Uyên.

Có một số người, một số việc, số trời đã mặc định thế rồi.

Sẽ không thay đổi vì sự lựa chọn của chúng ta, sẽ không chệch choạc khỏi quỹ đạo vì quyết định của chúng ta, vì nó vốn đã luôn tồn tại, chỉ do chúng ta chưa đến lúc được biết mà thôi.

Từ đầu, Mạc sư huynh anh đã không phải là người em thích.

Cho dù không có Tiêu Đại boss, người ấy cũng sẽ không phải là anh. Em tàn nhẫn nói với anh như thế là mong muốn anh tìm được cho mình người của số phận. Thở dài một tiếng, Nặc Nặc tổng kết:" Tử Uyên sư huynh, người anh cần tìm không phải em".

Boss Đen Tối Đừng Chạy!Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ