Chương 20

3K 59 0

Không ai hiểu mẹ bằng con, Nặc Nặc thấy mẹ như thế là biết ngay bà đang chìm vào cảnh giới nào. Giờ đây tâm hồn bà chu du ngàn dặm rồi. Đang nghĩ xem phải chuồn đi bằng cách nào thì ông Hứa về đến nhà. Thì ra, ông Hứa vừa nhận được điện thoại của vợ đại nhân, biết con gái hôm nay chính thức đưa con rể tương lai về dùng cơm thì hối hả về nhà sớm hơn.

Trước đó, ông Hứa vì đi công tác suốt nên không có cơ hội gặp mặt "Tiểu Trương", vì Tiêu Dật lấy thân phận tiểu văn thư đến đưa đón Nặc Nặc hàng ngày nên cũng chưa bị lộ tẩy. Nhưng ông Hứa nghe bà Hứa trò chuyện bảo "Tiểu Trương" yêu thương con gái mình rất ân cần chu đáo, toàn là ưu điểm, nên trong lòng sung sướng nở cả hoa. Ừ.... Con rể mình chọn quá tốt. Không chỉ có công việc ổn định, là trợ thủ đắc lực của lãnh đạo, mà cũng rất hiểu biết. Đúng lúc ông Hứa gần như đã đoan chắc Tiểu Trương chính là con rể nhà mình, thì sấm dội giữa trời quang, phu nhân gọi điện đến, "Tiểu Trương" này không phải "Tiểu Trương" kia.

Nghe thế, trên đường về nhà ông Hứa rất tức giận, con gái còn bé như thế, người yêu tự tìm làm sao tốt bằng người bố mẹ chọn cho bằng cặp mắt tinh nhanh như Tôn Ngộ Không được? Nhưng ông về nhà, trò chuyện một lúc với Tiêu Dật, thêm biết thân phận của anh, liên tưởng đến những chuyện công ty mà con gái hay kể, hiểu rõ Tiêu Dật là một chàng trai giỏi giang, nên lập tức đá văng Tiểu Trương ra ngoài chín tầng mây, vô cùng hài lòng với Tiêu Đại boss.

Bữa cơm gặp gỡ rất vui vẻ hòa hợp. Tiêu Đại boss mở lời vàng ngọc tán tụng tài nghệ nấu ăn của bà Hứa, lại khen ngợi bức tranh thủy mặc xấu xí của ông Hứa là rất có thần, khiến hai ông bà cười sung sướng đến nỗi không khép miệng lại được.

Nhưng trong không khí vui vẻ tốt đẹp như thế, Nặc Nặc cứ cảm thấy bữa cơm ấy thật kỳ dị... Mà càng kỳ dị hơn là... chỉ có mình cô thấy thế.

Trên bàn ăn, ông bà Hứa cứ hỏi han tình hình cá nhân của Tiêu Đại boss, từ nghề nghiệp, cha mẹ, hoàn cảnh gia đình, đến tình hình kinh doanh của công ty Kiêu Dực, cứ như cô đưa bạn trai về nhà gặp bố mẹ vậy.

Hơn nữa bố mẹ cô hỏi gì, Tiêu Đại boss đều trả lời trôi chảy, có vẻ hoàn toàn không quan tâm đến chuyện gì khác. Nặc Nặc vừa gảy cơm vừa nhớ ra, hình như mình và Tiêu Đại boss vẫn còn cãi nhau, anh bỗng đến nhà thế này, lại còn mua quà... không có mục đích gì, liệu có phải là... đến đuổi việc mình?

Nặc Nặc đang chìm đắm trong thế giới nhỏ của mình, nên không nghe Tiêu Dật nói sau khi đã dùng cơm xong, "Cuối năm nay bố mẹ cháu sẽ chuyển chỗ ở mới, khi đó mời hai bác đến dùng cơm ạ."

Ai cũng nghe ra ẩn ý của câu này chính là: Cha mẹ hai bên gặp nhau, sau đó chọn ngày lành tháng tốt cho hai đứa. Ông bà Hứa nghe thế thì nhìn nhau một cái rất ăn ý, rồi vội vàng gật đầu đồng ý. Nặc Nặc đang suy nghĩ lung tung vẫn đang gảy cơm, hoàn toàn không biết ba người kia tại sao kích động đột ngột như thế.

Nặc Nặc đáng thương đã bị bố mẹ mình bán đứng như thế đấy.

Đến tám giờ tối, Tiêu Đại boss chủ động cáo từ.

Nặc Nặc bị đẩy đi tiễn anh, tưởng sẽ thoát khỏi Đại boss nhanh chóng. Kết quả vừa đến gần xe, Tiêu Đại boss lại đột ngột ngẩng lên nhìn trời, cười cười, "Nặc Nặc, hôm nay trăng thanh gió mát, chúng ta đi dạo được không?"

Boss Đen Tối Đừng Chạy!Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ