"Vì chúng sinh, vì thiên hạ mà tích phúc tích đức, chỉ đường cho những người bị cái ác giam giữ, những người mắc nợ kiếp trước, nên em thật sự..."

Tiểu văn thư mắt ươn ướt, nghẹn ngào đau khổ nhìn Nặc Nặc. Nặc Nặc nhìn anh ta, cũng bỗng dưng muốn... khóc.

Bố ơi, rốt cuộc con mắt nào của bố nhìn thấy Tiểu Trương này là thanh niên tài giỏi, đẹp trai vậy? Anh ta không chỉ tuyên truyền mê tín, bóp méo tư tưởng Phật giáo, còn mắc chứng hoang tưởng nặng. Không chỉ hoang tưởng kiếp trước kiếp này, tình nhân gì gì đó, mà còn hoang tưởng người khác thích anh ta!Nặc Nặc nắm chặt tay, hít thở sâu, nhắc mình cố hết sức duy trì hình tượng thục nữ, "Đồng chí Tiểu Trương, tôi thấy giữa chúng ta có chút ngộ nhận, tôi phải giải thích cho anh biết."

Tiểu Văn thư sáng mắt lên, đột nhiên nắm chặt tay Nặc Nặc, "Em là cô gái tốt, tại sao em không phải cô ấy..."

Đing đoong.

Có điều lần này tình hình hơi khác một chút. Người ấn chuông cửa không phải nhắc nhở chủ nhân mở cửa, mà là cảnh cáo người trong nhà "chú ý móng vuốt", vì... Nặc Nặc tật nguyền biết Tiêu Đại boss sắp đến, lười ra mở cửa, từ khi tiểu văn thư vào nhà, cửa vẫn khép hờ.

Một anh boss đẹp trai khí thế hừng hực bước vào, ánh mắt mang sát khí man rợ, khoanh tay trước ngực, "Nặc Nặc, không đi mát-xa ngay thì người ta đóng cửa đấy."

Tiểu văn thư dù ngốc đến mấy cũng cảm nhận được không khí có phần khang khác từ khi Tiêu Dật bước vào, nên đã ngoan ngoãn thu móng vuốt lại, lạ lùng hỏi, "Hứa Nặc, ai thế?"

Nặc Nặc nghe thế thì ưỡn thẳng lưng, hùng hùng hổ hổ (thực ra là tấp ta tấp tểnh) đi đến cạnh Tiêu Đại boss, mắt cong cong, "Đại sư huynh, xin giới thiệu với anh, đây là bạn trai tôi, Tiêu Dật."

"..." Cho dù tiểu văn thư nào đó có mặt dày vô sỉ đến mấy, giờ phút này, cũng bị Nặc Nặc giết ngay trong tích tắc.

*****

Trên đường đi, Tiêu Đại boss cứ nở nụ cười, đến mức Nặc Nặc sởn cả da gà.

Tiêu Dật tuy không mặt sắt như Mạc Tử Uyên, nhưng cũng hiếm khi cười, vẻ mặt rất nghiêm khắc. Bây giờ anh cứ cười suốt cả đoạn đường, ai thấy cũng lạnh cả người. Huống hồ là Nặc Nặc lại thấy anh cười trong khi đã biết "Đại boss gần đây rất không vui", anh có giống như không vui đâu? Có giống đang bất mãn gì đâu? Ôm đầu thắc mắc hồi lâu, Nặc Nặc vẫn quyết định hỏi cho ra lẽ.

"Tiêu tổng, chuyện lúc nãy... để tôi giải thích... Người đó chính là Tiểu Trương, đối tượng xem mắt lần trước của tôi, anh ta đến nhà thăm, có vẻ hiểu lầm gì đó, rồi anh lại đến đúng lúc, nên..." Nên, tôi mới hồn nhiên xem anh là bia đỡ đạn.

Câu ấy, Nặc Nặc không thể nào thốt ra.

Thực ra bây giờ nhớ lại tình huống lúc ấy, Nặc Nặc chỉ muốn đập đầu vào cửa xe, sao cô lại to gan đến thế, nói ra câu đại nghịch bất đạo trước mặt Đại boss chứ a a a... Lấy ai ra làm bia đỡ đạn còn được chứ lấy Tiêu Đại boss thì không thể. Chẳng phải cô đã phạm tội đùa giỡn lãnh đạo công ty hay sao?Nặc Nặc rất đau buồn, tiễn tiểu văn thư về rồi cứ tính toán xem mình sẽ chết thế nào, chết xấu xí đến đâu. Kết quả Tiêu Đại boss chỉ đơn giản xoa xoa đầu cô, như đang dỗ dành mèo con, "Đi thôi, sư phụ mát-xa đợi sốt ruột lắm rồi."

Nặc Nặc mặt mũi sầu khổ, thế mới nói động vật như boss đúng là loại sinh vật rất khó hiểu. Phì Long lão đại đã nói rõ là mấy hôm nay sắc mặt anh rất tệ hại cơ mà...

Bên này Tiêu Dật thấy Nặc Nặc ấp úng thì nhướn mày với cô, "Rồi thế nào?"

Nặc Nặc nghiến răng, hít thở sâu rồi nói, "Tiêu tổng, anh đừng giận, tôi biết hành vi lấy anh ra mạo nhận là bạn trai là rất trơ trẽn, nhưng xin anh đừng cười cười thế chứ, tôi sợ..."

Vừa dứt lời, chiếc xe bỗng thắng gấp, Nặc Nặc chưa nói xong thì cả người đã bổ nhào về phía trước, răng bập vào môi đau nhói, khi quay đầu lại đã thấy gương mặt đẹp trai tức giận của Đại boss.

Tiêu Dật nheo mắt lại với vẻ nguy hiểm, vô cùng đáng sợ.

Ý thỏ trắng là, lúc anh cười rất kinh dị? Rất đáng sợ?

Tốt lắm.

Hứa Nặc, em đã chọc giận tôi thành công rồi đấy.

Nặc Nặc khóc ròng, vẫn không hiểu mình sai chỗ nào, "Tiêu tổng, tôi sai rồi, lúc ấy đầu tôi mụ mẫm thế nào, nên..."

"Lần cuối."

"Hử?" Nặc Nặc run rẩy, nhìn sắc mặt Tiêu Dật càng lúc càng khó coi, chỉ thấy thật-là-bó-tay!!!

"Lần cuối cùng nói cho cô biết, tan sở rồi đừng gọi tôi Tiêu tổng!"

Tiêu Dật tuy giọng nói không thay đổi, nhưng vẻ phẫn nộ vẫn truyền đến tai Nặc Nặc rất rõ ràng. Ngồi co rúm lại trong ghế phụ, Nặc Nặc nghẹn ngào, "Tiêu... Dật." Quả nhiên cô thật ngốc, vẫn chọc giận Đại boss rồi.

Tiêu Dật thấy thế thì hiểu mình đã dọa thỏ trắng khiếp đảm rồi, hồi lâu sau mới khẽ thở dài, dịu giọng nói, "Nặc Nặc, cô không cần xin lỗi, thực ra tôi rất vui được mạo nhận là bạn trai của cô." Khựng lại, rồi Tiêu Dật mới bổ sung một câu vẻ không cam tâm, "Chúng ta chẳng phải vẫn là đối tượng xem mắt hay sao?"

Nghe câu đó, đồng tử mắt Nặc Nặc nở lớn, lớn, lớn hơn nữa, lúc nãy mình có nghe nhầm không? Ý của Tiêu Đại boss là... Chẳng sao, dù sao sớm muộn gì anh cũng sẽ trở thành bạn trai chính cống của mình?Nặc Nặc muốn nghẹt thở vì ý nghĩ đó, ngớ người một lúc rồi quyết định không nghĩ đến vấn đề đó mà chuyển sang chuyện khác, "Ơ... nghe nói tôi đã được vào Hạng mục rồi."

Tiêu Dật khởi động xe lại, ánh mắt nhìn phía trước, nói cụt lủn, "Ừ."

Nặc Nặc tiếp tục bẻ ngón tay, "Tôi còn nghe nói hình như anh không vui cho lắm."

Tiêu Dật không phản ứng gì mà thoải mái đáp, "Không phải không vui mà chỉ cảm thấy với kinh nghiệm hiện nay của cô thì không hợp đảm nhiệm làm kế hoạch cho kịch bản của một game mới. Kết cấu câu chuyện tuy đầy đủ, nhưng những chi tiết và Bug phải sửa quá nhiều, rồi cô và Tử Uyên sẽ rất bận."Nặc Nặc gật gù như gà mổ thóc, "Tôi hiểu, tôi hiểu, thực ra lúc đầu tôi cũng không ngờ kịch bản ấy lại thông qua được, Tiêu... Dật anh phải suy xét cho toàn cục mà, tôi chỉ thấy lạ là nếu đã có quá nhiều yếu tố bất lợi như thế, tại sao cuối cùng vẫn nhận lời Mạc sư huynh?"

Boss Đen Tối Đừng Chạy!Nơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ