Silent Love [Chap 14]

597 7 0

Chap 14 :

Xin đừng mang cô ấy rời xa tôi, xin đừng giết chết trái tim tôi bằng cách làm người yêu tôi đau. Tôi yêu quý sinh mạng mình nhưng nếu cho tôi chọn giữa sinh mạng tôi và cô ấy, tôi sẽ mãi mãi là một người điên khi luôn chọn cô ấy trước bản thân tôi. Bởi lẽ, tôi yêu cô ấy bằng hơi thở và cả con tim chân thành của mình.

Jessica thật nhẹ nhàng hôn khắp khuôn mặt Tiffany. Có lẽ điều cô mong ước đã thành sự thật, dù có là giấc mơ hay tưởng tượng đi chăng nữa thì cô cũng không quan tâm. Cảm giác này quá thật, mùi hương của Tiffany lan tỏa xung quanh Jessica khiến cô hạnh phúc. Đó là tất cả những gì cô quan tâm lúc này.

“ Cảm ơn đã cho mình tất cả. “

“ Vốn dĩ nó là của cậu Jessi à. “ Tiffany thì thầm dịu dàng, kéo Jessica vào lòng mình, để cô ấy dựa đầu vào ngực cô. Vỗ về Jessica vào giấc ngủ, Tiffany nhẹ nhàng hát bài “ Be Myself “ như nỗi lòng nhỏ bé của mình.

oooOOOooo

Jessica choàng tỉnh, dùng tay đập thật mạnh vào đầu mình. Sau khi đã quen với ánh sáng xung quanh, cô bắt đầu tìm kiếm bóng hình một ai đó nhưng…lạnh lẽo… Chẳng lẽ hôm qua chỉ là một giấc mơ, do cô quá say, quá đau khổ nên đã tưởng tượng ra Tiffany? Nhưng tại sao mọi thứ lại thật đến như vậy, từ nụ hôn cho đến hơi thở. Cả cảm giác chiếm hữu mà cô có được nữa, sao vừa hư lại vừa thực. Jessica ôm lấy đầu mình ráng nhớ cho thật kĩ, cô vẫn còn cảm nhận đâu đây sự hiện diện của Tiffany. Nhưng nếu cô ấy đã cho cô tất cả, cớ sao…lại còn rời xa cô.

Tiffany dường như đã rời đi từ sớm, dọn dẹp tất cả để Jessica không nhớ đến cô nữa. Cô không muốn chỉ vì lần đầu tiên của mình thuộc về cô ấy mà để cô ấy phải dằn vặt trái tim lúc rời xa cô. Tiffany đã mang lại quá nhiều đau đớn cho Jessica rồi và điều mà cô thật lòng mong ước là cô ấy sẽ được hạnh phúc. Còn cô cuối cùng cũng có thể trao cho người mình yêu thương thứ cô gìn giữ suốt 23 năm qua, chỉ cần như thế cô đã mãn nguyện lắm rồi. Tình yêu thầm lặng cũng là yêu, và Tiffany tin chắc bản thân mình yêu Jessica hơn bất cứ ai trên thế giới này…

Jessica biết rõ mình sẽ chẳng là gì nếu mất đi Tiffany, nhưng lại không thể níu kéo để cô ấy thương hại mình, vì suy cho cùng những việc cô đã làm là khiến Tiffany hạnh phúc. Giờ đây cô ấy đã hạnh phúc, dù niềm hạnh phúc đó không dành cho cô thì cô cũng nên chấp nhận nó.

Jessica từng thề rằng chỉ cần Tiffany cười, mọi tổn thương của cô sẽ không còn quan trọng nữa. Giờ đây cô phải thực hiện lời thề đó dù nó giết chết trái tim cô. Dẫu sao cô vẫn yêu thương người con gái đó hơn tính mạng của mình, nói không muốn cùng cô ấy đi tới răng long đầu bạc chẳng khác nào đang nói dối. Lời nói dối lớn nhất suốt cuộc đời mình.

Jessica cảm thấy khá lạ lẫm với khung cảnh ở phòng khách, rõ ràng hôm qua trước khi chìm vào cơn mộng mị cô đã uống rất nhiều rượu và đập vỡ nhiều thứ, nhưng hôm nay lại gọn gàng đến thế. Có cảm giác ai đó đã tới đây, bước đến trái tim cô… Lúc này Jessica mới để ý đồ trên cơ thể mình, không phải là bộ đồ hôm qua cô mặc khi đang uống rượu. Bộ này thoải mái hơn và…có mùi của…người mà cô đang nghĩ tới.

Tiffany, liệu có phải là cậu không.

Jessica tự mò vào bếp pha cho mình một ly rượu trứng. Đầu cô đang đau như búa bổ và mọi dữ liệu đều quá hư ảo. Cơ thể cô vẫn đau nhức và biếng nhác. Ngẩn ngơ nhớ về đêm hôm qua, Jessica xoa đầu mình, vẫn còn cảm giác rất rõ ở đôi tay. Hương thơm đó, cơ thể đó…sao có thể là giả được. Nó là một cái gì đó quá thiêng liêng mà người ta không thể dễ dàng quên được. Jessica không dám tự khẳng định tất cả, muốn gọi Tiffany nhưng phải nói làm sao đây. Rằng cô đã lấy đi thứ quý giá nhất của cô ấy mà chính cô còn không chắc chắn sao.

Nực cười là ở chỗ càng mông lung, Jessica càng yêu Tiffany nhiều hơn. Nếu ngày hôm qua chỉ là giấc mơ, chẳng phải nó càng thể hiện quá rõ tình yêu mà cô dành cho Tiffany hay sao, đến mức trong giấc mơ cô cũng mong cô ấy sưởi ấm trái tim mình. Jessica tự cho rằng mình đúng là một tên ngốc, si tình đến tận lúc chết. Nhưng nếu đó là sự thật, thì điều gì đã khiến Tiffany rời xa cô để rồi quay trở lại, một lần nữa khiến trái tim cô hạnh phúc, nhưng lại vụt tan như nó chưa từng tồn tại…

Nhưng dù có là giấc mơ hay sự thật, thì cũng có một điều được Jessica rút ra kết luận… Cuối cùng thì cô cũng có câu trả lời cho trái tim mình… Không phải là một quyết định dễ dàng nhưng chắc chắn Jessica sẽ không bao giờ phải hối tiếc khi chọn nó.

“ Alô, umma, chuyện đi gặp mặt, con đồng ý. Chúng ta gặp thẳng hai gia đình nhé. Con sẽ liên lạc với bên kia. Chủ nhật tuần này 8h. “

Jessica cúp máy. Nếu chỉ có một con đường để đi mà khiến Tiffany hạnh phúc, cô sẽ làm, dù nó có tổn thương đến cô thế nào đi nữa.

[LONGFIC] Silent Love [Chap 21-End] JetiĐọc truyện này MIỄN PHÍ!