Đệ Chương 55 - Uy Ta

3.2K 163 10


Đợi khi ta mở mắt ra, đã là hai ngày sau chuyện kia rồi.

Có chút khó khăn chống đỡ thân thể, cảm giác đầu một trận chóng mặt, nhất thời lực chống đỡ không nổi thì lại muốn ngã xuống. Bỗng nhiên cảm thấy một trận thơm mát tới gần, chắc là thân thể quá mức yếu ớt rồi, đã bắt không được mùi thơm ngát này, ngược lại là bị mùi thơm ngát ôm cái đầy cõi lòng.

"Vừa tỉnh lại cũng đừng ngồi dậy, trước tiên nên nằm." Tang Lạc Vũ vẫn trong coi bên cạnh Thương Lạc Dục, bởi vì có chút mệt mỏi bèn nằm ở bên giường nàng nghỉ ngơi. Nàng vừa tỉnh mình cũng tỉnh theo, sau đó thì có tỉnh cảnh này.

"Ừ, ừ, được." Bị mùi thơm ngát huân đến ngược lại có chút thanh tỉnh, ngẩng đầu liền nhìn thấy khuôn mặt có chút mệt mỏi.

Nàng đem ta làm tốt sau, vuốt tóc trên mặt ta rồi dọc theo cạnh giường ngồi xuống, hỏi thân thể ta như thế nào. Ta tất nhiên trả lời nàng nói không có gì, nhưng ánh mắt của nàng như một loại nhìn thấu ta, cứ mãi nhìn chằm chằm ta xem.

"Thật sự không có gì?" Nàng nói.

"Ừ."

"Vậy ngươi hảo hảo nghỉ ngơi xuống đi, ta kêu Tiểu Nghệ nấu chút cháo trắng cho ngươi." Dứt lời, chỉ ở trên cạnh giường gõ mấy tiếng vang, Tiểu Nghệ liền xuất hiện trước mặt chúng ta, trên tay nàng còn đang cầm một bát cháo bốc khói.

"Ừ, đi ra ngoài đi." Sau khi Tang Lạc Vũ nhận lấy, liền khuấy, để nó có thể nguội.

Nhìn Tang Lạc Vũ trộn hảo lại múc lên đặt ở bên mép thổi thổi, lập tức liền đỏ mặt, tất nhiên là biết nàng muốn làm gì rồi. Nàng lớn như vậy, thực sự là ngoại trừ thời gian được Tam Nương uy ra, cũng thật chưa có người nào uy nàng ăn qua. Có chút lèo xèo nói nói từ chối nàng: "Ta... Ta làm là được rồi."

"Không được, thân thể của ngươi vẫn chưa khỏe." Nàng không cho, vẫn cứ muốn uy ta, muỗng canh đều tiến đến trước mặt của ta rồi.

"Ta đã nghỉ ngơi rất tốt rồi, thật sự không cần." Vội vã che miệng lại, lắc lắc đầu.

Nàng một hồi liền nổi giận, hỏi ngược lại: "Ngươi không ăn phải không?"

"Không phải..."

"Vậy ngươi đem tay mở ra."

Che miệng, vẫn lắc lắc đầu, buồn buồn nói: "Ta tự mình làm là được rồi..."

"Ngươi có sức sao?" Nàng tiếp tục hỏi ta. Ta vốn định đáp có, nhưng nàng một ánh mắt đánh lại đây, giành nói: "Nếu ngươi có khí lực vừa này còn muốn giống như té xuống đi?"

Ta không biết trả lời nàng như thế nào, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu. Có câu nói im lặng là vàng.

"Ngẩng đầu." Thanh âm nàng có chút lạnh, xem ra có chút muốn nổi giận.

... Vẫn là cúi đầu trầm mặc, phảng phất tựa như không nghe thấy lời của nàng im lặng.

"Miệng ăn được không?" Giọng nàng lập tức liền mềm nhũn không ít.

[BHTT - Edit ][Hoàn] Tú Cầu Bất Đường Hoàng - Phôi ChanhĐọc truyện này MIỄN PHÍ!