Vén màn

292 16 8

Pixiv Id 13697719

Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.

Pixiv Id 13697719

Zoro và Sanji, cả hai như đứng hình tại chỗ. Người trước mặt bọn họ là Luffy phải không? Cái dáng nhỏ nhỏ nhoi nhoi, vết sẹo dưới mắt và cái nụ cười hồn nhiên đó. Sanji dường như rất xúc động, hắn đánh rơi cả cái giá múc canh mà lao vào ôm Luffy. Rất ấm, ấm, ấm giống như cơ thể của một người còn sống vậy. Zoro thì có vẻ chỉ đứng đó chăm chăm mà nhìn mặt Luffy, rồi bất chợt hắn đưa tay kéo má nó, giống như một thủ tục chắc chắn rằng nó không phải là một kẻ giả mạo.

Kì lạ trước hành động của hai người bạn thân, Luffy hơi nghiêng đầu, nó hỏi:

-Sao thế? Mặt tớ dính gì à?!

Zoro lắc đầu, hắn trả lời, giọng vẫn còn chút bàng hoàng khó tin:

-Không, không có.

Người chết sống lại...Zoro chưa từng tin điều đó và kể cả Sanji cũng thế. Nhưng cả hai người bọn họ và cả băng mafia Mũ Rơm đều đã ở đó nhận tờ giấy xác định ADN với cái xác chết cháy, thậm trí họ đã tới dự đám tang của tên "boss" đáng kính của mình. Trước bao nhiêu đau buồn và nổ lực cố gắng vượt qua nó, cuối cùng một Luffy còn sống nhăn răng xuất hiện trước mặt bọn họ.

Ngay lúc này, Zoro không biết là nên tức hay nên vui nữa. Đột nhiên tiếng sôi sùng sụt từ cái bụng của ai đó vang lên, không nói cũng biết nó là của Luffy, cười "hề hề", nó nói:

-Tớ đói quá!

Tất cả cứ như một hồi ức dĩ vãng bị khơi dậy lại, hình ảnh quen thuộc Sanji liền ngay tức tốc chạy vào bếp chỉ là không nói gì, nhưng chắc rằng anh chàng sẽ làm thật nhiều để thỏa mãn cái bụng cao su của Luffy. Zoro nhìn Luffy bước vào căn phòng trọ của hai người, nhìn cái cách cậu ta ngồi để chân lên ghế thật thoải mái, tất cả thật quen thuộc...Hít một hơi ngược, Zoro quyết định hỏi:

-Này Luffy, cậu ở đâu mấy ngày nay thế?!

Một câu trả lời "tỉnh rụi" từ Luffy là không quá ngạc nhiên:

-Tớ cũng không biết nữa...nhưng tớ đói!

Nhưng có thế vẫn không thể nào giải quyết được thắc mắt của "anh chàng kiếm sĩ" Zoro cả. Sanji sau một hồi trong bếp bình tĩnh lại, bắt đầu những câu hỏi thắc mắc của hắn cũng dần xuất hiện, rất nhiều, rất nhiều đến mức không thể đếm xuể. Dù thế cả hai vẫn quyết định nhìn Luffy đánh chén đống đồ ăn thật thoải mái cho tới khi nó no căng cả bụng nhưng một quả bong bóng. Sanji rít một hơi thuốc, hắn hỏi:

Tranh vẽ ký ứcĐọc truyện này MIỄN PHÍ!