Silent Love [Chap 13-2]

559 8 0

Ngay khi vừa vào trong, Tiffany chạy ngay lên cầu thang thoát hiểm, ngồi sụp xuống và khóc như một đứa trẻ. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu dồn nén cứ thế tuôn ra. Tiffany hét thật to, nước mắt rơi không kiểm soát, tay nắm chặt lấy nhau cào cấu cơ thể. Cô đang hành hạ bản thân mình, mong nỗi đau thể xác có thể làm cô bình tĩnh lại. Tiffany đập thật mạnh vào nơi ngự trị trái tim, đập cho cô thôi đau đớn, đập cho cô mất cảm giác đau khổ này. Yuri ngay lập tức giữ đôi bàn tay Tiffany lại, cô ấy đang hoảng loạn hết mức có thể.

“ Mình… xin lỗi… Jessi… “

Tiffany gào khóc. Đẩy Yuri ra xa, dùng tay vò đầu mình như người điên. Cô đang cố không suy nghĩ về Jessica nữa. Nhưng cứ hễ Tiffany mở mắt ra là lại thấy hình bóng Jessica xung quanh mình. Bịt chặt miệng mình lại, Tiffany tự cắn vào tay cô đến mức bật ra máu… Thật tanh như chính bản thân cô. Tiffany tự khinh bỉ bản thân mình khi nhớ lại cách mà cô đối xử với Jessica. Thậm chí Tiffany còn chẳng quan tâm đến nỗi đau thể xác đang lan tỏa khắp cơ thể mình, nếu nó có thể giảm bớt được những dằn vặt trong trái tim cô thì thà cô chết đi còn hơn. Mất Jessica đồng nghĩa với việc Tiffany mất đi ánh sáng của cuộc đời mình…

Chẳng có gì đau khổ hơn việc có tình cảm nhưng lại không thể ở bên nhau. Yêu người ta tha thiết nhưng phải dối lòng mình để đuổi người ta đi thật xa. Từng lời nói như con dao hai lưỡi cắt đứt mọi kỉ niệm, đẩy những yêu thương vượt qua tầm với. Tiffany đã đi quá xa so với con đường tình yêu mà họ cần vun đắp và mãi mãi Tiffany sẽ chẳng bao giờ trở về được nơi đó. Hơi ấm còn vương hôm nào giờ chỉ là nỗi đau, tình cảm từng trân trọng hình thành nên vết cắt trong trái tim…

“ Không có cậu, mình không muốn sống nữa Jessi của mình. “

Tiffany nấc từng tiếng dài, cơ thể cô ấy bắt đầu run lên bần bật, khó thở là triệu chứng của cô lúc này. Tiffany giữ chặt lấy đầu mình, ráng cắt đứt mọi dòng suy nghĩ nhưng nó càng khiến cô tồi tệ hơn mà thôi. Cuộc sống chỉ có ý nghĩa khi bạn nhìn thấy ánh sáng của cuộc đời mình, nhưng Tiffany bây giờ chẳng khác nào một người mù, cô sống mà mất đi tâm hồn, mất đi thứ có ý nghĩa nhất trên cuộc đời. Khác nào một người ung thư không hề có ý chí muốn sống…

Yuri thở dài nhìn Tiffany tự hành hạ bản thân mình. Dù cố gắng giữ tay Tiffany bao nhiêu thì cô ấy càng vùng ra bấy nhiêu. Yuri không ngờ tình cảm giữa hai cô gái trẻ này lại tha thiết đến vậy. Lúc Tiffany kéo tay Yuri đi, vô tình Yuri đã quay lại nhìn cô gái tóc vàng, và có lẽ hệt như Tiffany, cô ấy cũng quá đau khổ đến mức gục mặt mình xuống đất. Tình yêu có thể khiến con người ta ở trên thiên đàng nhưng cũng có thể xuống địa ngục bất kì lúc nào.

“ Cậu và cô ấy, thật sự quá ngốc ngếch. “ Yuri buông lời nhận xét cuối cùng, bế Tiffany đang ôm đầu mình lên trên nhà. Có lẽ Tiffany cần nghỉ ngơi vào lúc này và hơn ai hết Yuri hiểu, chuyện này chỉ là sự bắt đầu.

oooOOOooo

Jessica nốc hết chai soju thứ tư mà cô ấy đang cầm, quăng hẳn nó qua một bên, Jessica cười sằng sặc lên như một người điên. Tại sao uống càng nhiều Jessica càng nhớ về Tiffany hơn nữa, người ta nói uống rượu vào có thể quên được mọi thứ mà sao cô vẫn cứ nhớ. Hình ảnh Tiffany hiện ra quá rõ nét, cô ấy vẫn đứng đó, với đôi mắt cười của mình, nhẹ nhàng, ân cần… Chết tiệt, Jessica quăng vỏ chai thẳng vào tường nơi có bóng hình Tiffany mà cô thấy. Tiếng chai vỡ vang lên trong đêm tối cho Jessica biết tất cả chỉ là ảo ảnh. Ảo ảnh của trái tim cô.

[LONGFIC] Silent Love [Chap 21-End] JetiĐọc truyện này MIỄN PHÍ!