Chap 32: SINH NHẬT TUỔI 17

55 11 0

Bầu trời sáng nay có được chút nắng, những giọt nắng hiếm hoi của mùa đông, hiếm hoi như việc nó thức dậy từ rất sớm vậy. Nó vươn vai, bước xuống giường, đi vào nhà vệ sinh, cầm bàn chải lên và giật mình. Nó như không còn nhận ra mình nữa, da mặt xanh xao đang tố cáo tình trạng bệnh ngày càng tệ của nó

Chống tay lên bồn rửa mặt, hít một hơi thật sâu, Yein trở ra ngoài phòng, nhảy tưng tưng lên giường miệng gọi ầm lên

- Chồng ơi dậy mau

Có giọng phàn nàn vang lên, kèm theo đó là cái trở mình lười nhác của hắn, nó mặc kệ, nó tiếp tục nhún nhảy đến khi hắn không chịu nổi bật dậy mới thôi

- Làm quái gì dậy sớm vậy chứ

Jungkook lầm bầm, hôm qua hắn đi chơi với Taehyung đến khuya mới về nên rất mệt, trời lại lạnh như vậy quá thích hợp cho một bữa ngủ nướng đến tối, tuy kêu ca vậy nhưng hắn vẫn để mặc cho vợ lôi ra khỏi nhà

Nó không trả lời, lôi hắn lên xe buýt, đến trạm lại lôi xuống, và cuối cùng là lôi vào...

- Không biết trượt

Hắn đút tay vào túi, không thèm liếc mắt vào đôi giày trượt nó đang giơ lên

- Thì em dạy anh

- Không cần

- Vậy thì đi thôi

- Này..

Nó luôn ngang ngược không bỏ lời nói nào của chồng lọt tai. Xưa nay hắn luôn ngang tàng với người khác, nay đến lượt hắn bị nếm phải, thật không dễ chịu, nhưng nếu không nhắm mắt làm ngơ, còn khổ hơn

- Hahahahha

Nó cười phá lên trước màn tiếp đất bằng mông vô cùng ngoạn mục của chồng. Jungkook lầm bầm xoa xoa chỗ đau rồi nó có nói thế nào hắn cũng không chịu đứng dậy nữa, cứ ngồi lì dưới sàn băng. Cũng may sân băng sáng sớm chẳng có ai nếu không đã sớm trở thành trò cười rồi. Sau khi nói đến cứng lưỡi mà không được, nó thô bạo lôi hắn đi luôn. Sau một hồi bị lôi xềnh xệch như bao tải hắn cũng miễn cưỡng đứng dậy. Trò trượt băng này khó hơn hắn nghĩ, làm thế nào cũng không đứng thẳng được chứ đừng nói đến việc trượt

Sau cú ngã thứ n thì Jungkook tựa hẳn vào thanh vịn, khoanh tay nhất quyết không thử nữa

- Thôi nào tập thêm lần nữa thôi

Yein chắp tay lại năn nỉ, nhưng cũng như nó, một khi hắn đã thực sự không muốn rồi, thì có quỳ lạy cũng vô ích. Nó bĩu môi, di chuyển ra khoảng sân rộng

Jungkook nhìn theo vợ mình, gót giày khéo léo lượn lờ trên mặt băng như đang nhảy múa, chiếc váy trắng tinh khôi bay phất phơ theo những nhịp chân. Yein dang rộng tay, tựa như một chú chim nhỏ tự do phóng khoáng đang chao lượn đầy mê mải. Khung cảnh trắng xóa khiến mọi thứ trở nên hư thực không rõ, cả nó dường như cũng chìm trong một thế giới khác, ẩn hiện như làn sương với điệu vũ mùa đông tuyệt đẹp

Hắn ngắm nhìn đến si mê, và cứng đơ người khi nó quay mặt lại cười thật tươi với hắn. Nụ cười rạng rỡ đó khiến mọi thứ trên thế giới này bỗng chốc trở thành vô nghĩa, giờ đây, dù có phải đánh đổi bằng mạnh sống, hắn cũng nguyện ý để đổi lấy nụ cười đó

[Chuyển ver][Banglyz-Jeongin] When I'm seventeen.Đọc truyện này MIỄN PHÍ!