Chap 4

10.5K 807 73
                                        


Chap 4.

Chuyến công tác xa Taehyung thường xuyên bàn công việc cùng con gái vị đối tác. Ma Yeon Hee là cô con gái đó, xinh đẹp, tài giỏi lại còn cả tốt bụng. Taehyung tiếp xúc mỗi ngày với cô, lại hay dùng cơm chung nên dần dần nảy sinh tình cảm. Thứ tình cảm đáng lẽ ra không nên có.

Cũng kể từ chuyến công tác đó, Taehyung đối với Jungkook khác xưa rất nhiều, không hẳn là bỏ rơi mà là thờ ơ. Rất xa lạ chăng?

Taehyung kết thúc công việc của mình, tiêu soái tiến về phía người con gái diễm lệ đang chờ anh ở quầy lễ tân. Nở nụ cười ấm áp, anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mảnh khảnh mà đan xen, cất giọng ân cần nói với cô

" Em ra xe chờ anh, ta cùng ăn trưa"

Cô gái nhẹ gật đầu thuận ý. Taehyung trong lòng có chút vội toang bước theo lại bị âm giọng phía lễ tân gọi mình

" Giám đốc, ban nãy cậu Jungkook có gọi cho anh nhưng không được. Cậu ấy đã gọi và nhờ tôi nhắn lại xem giám đốc buổi trưa có bận việc gì, cậu ấy muốn đến cùng anh đi ăn"

Taehyung nghe xong liền nhíu mày, từ khi nào Jungkook lại có những ý định như vậy. Chẳng phải mọi khi anh vẫn ăn một mình ở công ty sao, cậu cũng không có bận tâm, nay lại có điểm lạ lùng. Taehyung trong lòng cảm thấy có chút phiền phức, người con gái kia vẫn là đang chờ anh phía ngoài. Anh cũng không muốn về, lãnh đạm nói với cô lễ tân vài lời

"Nhờ cô nói lại với cậu ấy, tôi bận rồi. Bảo cậu ấy có thể ra ngoài gặp mặt bạn bè giải khoay, đừng chờ tôi"

Nói xong anh liền rời đi. Để lại cô lễ tân vẫn còn ngơ ngác. Không phải anh có thể trực tiếp gọi cho cậu hay sao, hà cớ gì cứ truyền qua lại một câu nói. Còn nữa, anh đang bận gì? Rõ là đang rỗi lại nói dối một người cứ nhẫn nại chờ đợi không hề biết đó là vô ích.

Jungkook được nhắn lại lời anh, nỗi chua xót có dịp mà cuốn lấy cảm xúc của cậu. Buồn hay thất vọng. Jungkook có cả hai. Cậu cầm lấy áo khoác, cứ vậy trầm tư ra ngoài.

Lướt ngang những hàng quán quen thuộc, những nơi mỗi cuối tuần cả hai cùng đi tới. Jungkook khẽ bật cười nhớ lại anh khi đó thật ấm áp, thật dịu dàng biết mấy. Còn hiện tại, Kim Taehyung như thế đã thế nào lại biến mất. Tay cậu vô thức mân mê vật thể tròn nhỏ lạnh tanh trên ngón tay áp út, lại đánh mắt sang nhà hàng bên kia đường.

Một khung cảnh đáng ra không nên biết lại được cậu nhìn thấy. Đôi mắt Jungkook chợt cay xòe, bao phủ một màn sương mỏng rồi cứ như thủy tinh mà nhẹ nhàng vỡ nát, mang theo từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống.

Jungkook khóc, tim cậu đau quá. Lần đầu tiên nó biết đau vì Kim Taehyung.

Tối, Taehyung trở về đã hơn 10h. Những tưởng cậu có lẽ sớm đã ngủ, anh hào hứng bước vào rồi thẳng phía phòng mình mà đi tới. Nhưng không, Jungkook không hề có trên giường, nhà tắm, phòng khách hay nhà bếp đều không. Anh tìm kiếm khắp nhà nhưng đều không thấy bóng dáng cậu, trống trải.

Jeon Jungkook chưa về. Taehyung phút chốc cảm thấy lo lắng tột độ, với lấy điện thoại mà lập tức gọi cho cậu. Bên kia đổ chuông liền cất tiếng hỏi lại

VKook | Không chỉ là thoáng quaNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ