CHƯƠNG 17: (H) VĂN PHÒNG

7.1K 249 0

"Nghe lời nào, lão tao hóa."

Mắt phượng hắc ám thâm thúy kia làm Phó Nghị run lên, sau đó đành thuận theo. Hắn nửa người trần trụi chỉ còn caravat, lồng ngực hô hấp khẩn trương chập trùng. Giang Kha cười, hai tay đặt bên hông hắn, từ dưới lên trên chậm rãi vuốt ve cơ thể cường tráng, từ bụng lên đến xương sườn, cuối cùng dừng tại cơ ngực rắn chắc, ngón tay bóp lấy hai viên đầu vú chậm rãi đùa nghịch.

"Giang Kha... Ân... Nhẹ chút... Đây là... canteen..."

"Tôi biết, đây không có camera đi."

"Không, không có... Nhưng bên ngoài có..."

Giang Kha duỗi tay tắt đèn trong phòng, sau đó cúi đầu dùng đầu lưỡi liếm hai viên đậu đỏ đã sưng cứng, bàn tay tiến vào quần tây tìm tòi.

Phó Nghị hai tay chống bả vai đối phương, khi bàn tay thò vào trong thì than nhẹ một tiếng, sau đó nhanh chóng che miệng lại, sốt sắng nhìn chằm chằm bên ngoài văn phòng trống rỗng. Giang Kha phát hiện hắn đang bất an thì khẽ nở nụ cười, rất nhanh tăng thêm ngón tay thứ hai đâm vào hậu huyệt, lúc đầu thì tỉ mỉ ma sát, về sau càng đâm càng dùng sức, âm thanh va chạm càng lớn dần, thẳng đến khi Phó Nghị run như cầy sấy, cắn ngón tay nghẹn ngào xin tha.

"Giang, Giang Kha... Nha... Nhẹ chút... A..."

Thanh âm trầm thấp cùng tiếng đâm chọc dính nị, quần tây bị căng lên bao lấy cái mông như ẩn như hiện khiến nửa người dưới Giang Kha cứng đến khó chịu. Y không kịp chờ mở thắt lưng, đẩy Phó Nghị dán lên trên máy uống nước, lột quần nam nhân xuống, tính cụ cọ xát hậu đình đến ướt át rồi đâm thẳng vào.

Thân thể Phó Nghị bị xâm phạm càng lợi hại, cả người uốn cong nằm trên máy, Giang Kha thoáng đâm lên trước một chút liền phát ra tiếng rên rỉ biến điệu, cơ nhục toàn thân căng cứng.

"Thả lỏng, lão tao hóa, kẹp chặt quá."

"Tôi, tôi không..."

Giang Kha chậm lại dựa lên sống lưng hắn, nhô đầu ra nhéo mũi hắn nói: "Sợ cái gì, không có ai đâu."

"Không chắc mà... A a!" Phó Nghị đột nhiên bị xung kích đụng đến kêu lên, nhanh chóng che miệng, một tay bám lấy máy nước cũng đang lắc lư theo nhịp đâm rút mà trụ vững, mu bàn tay dùng sức nổi gân xanh. Hắn hoảng sợ nhìn cửa ngoài canteen, cửa sổ phòng làm việc đang đóng chặt, chỉ lo một giây sau có người đột nhiên đi vào, hình tượng hắn trong công ty sẽ sụp đổ bi thảm cực kỳ.

Giang Kha tựa hồ không hề để tâm đến lo lắng của hắn, cự mãng sinh long đoạt hổ mà chà đạp thịt huyệt, phun ra chất lỏng tuyến tiền liệt làm bên trong ẩm ướt lợi hại hơn, chảy xuống làm ướt sỉ mao, hoặc dính trên bắp đùi đang phát run của Phó Nghị, theo lay động thân thể chậm rãi chảy xuống, một lát sau khô cạn thành vết ẩm ướt.

Chất lỏng này chảy xuống làm Phó Nghị ngứa ngáy không khỏi kẹp chặt hai chân lại, ma sát giữa hai chân giảm bớt, hắn hơi động cái mông cũng xoay lên, thịt huyệt không tự chủ được cắn chặt dương cụ hung ác đang đâm mình. Giang Kha bị kẹp gầm một tiếng, giơ tay đánh xuống cái mông đang phát tao nhếch lên kia một cái tát vang dội, vừa hướng điểm chết người bên trong đấu đá lung tung.

DỊ LOẠI - PHONG TỬ MAOĐọc truyện này MIỄN PHÍ!