CHƯƠNG 16

4.9K 223 3

Hai người trầm mặc không nói gì đi khỏi cục cảnh sát, Phó Nghị lặng lẽ quan sát đối phương, thấy có vẻ hòa hoãn rồi mới nhẹ giọng nói: "Bị thương có nặng lắm không? Mua ít thuốc nha?"

"Trên xe tôi có."

Phó Nghị nhìn chiếc xe thể thao bị xước một vệt dài, đột nhiên hiểu ra vì sao Giang Kha lại phẫn nộ như thế: "Cái này phải mang đi đâu sửa?"

"Phải liên hệ với cửa hàng chuyên kinh doanh, gửi nguyên kiện từ nước ngoài về mới sửa được."

"Thế..."

"Cứ để vậy đi," Giang Kha mặt không đổi sắc lấy chìa khóa xe ra, "Đằng nào mai cũng phải tới nữa."

Rồi lấy thuốc mỡ, còn có gói gì to to từ trong xe ra đưa cho Phó Nghị.

"Đây là?"

"Cơm tối của chú." Giang Kha nói, "Không ngờ chuyện hư hỏng này nọ tốn thời gian thế, xin lỗi."

Y gãi đầu, lộ ra chút áy náy, bộ dáng mất tự nhiên có chút đáng yêu.

Lần đầu nhìn thấy Giang Kha như vậy, Phó Nghị lại thấy vừa mừng vừa sợ. Hắn tiếp nhận gói đồ mở ra, chỉ thấy bên trong là hộp cơm đầy ắp, có mấy miếng chiêng đồng thiêu, tuy đã nguội, nhưng vẫn còn mơ hồ thấy mùi thơm, là vị dâu tây.

"... Cảm ơn cậu." Phút chốc mọi oán giận đều biến mất, hắn thậm chí cảm thấy những ngờ vực của mình ở phòng làm việc thật xấu xa.

"Không sao, tôi đang muốn nhờ chú giúp một chuyện."

Phó Nghị ảo tưởng tốt đẹp vừa nổi lên nhất thời vỡ tan tành, nụ cười trên mặt cũng cứng lại, "Có chuyện gì?"

"Tôi tính mượn nhà chú ở một đêm."

"Tại, tại sao?"

Giang Kha chỉ chỉ vết máu ứ đọng trên cánh tay, "Chị tôi mà biết tôi đánh nhau, chắc chắn sẽ hô to gọi nhỏ làm lớn chuyện, cha tôi mà biết còn phiền phức hơn."

"Nếu Giang đổng biết thì sao?"

"Tôi liền cuốn gói dẹp đường hồi phủ, đóng cửa suy nghĩ lỗi lầm chứ sao nữa."

"Vậy cậu có thể đi quán rượu. Nhà tôi không lớn, có khi..." Phó Nghị nỗ lực dẫn dắt.

"Nhưng tôi muốn ở nhà chú," Giang Kha rốt cục lộ ra nụ cười, "Muốn uống sữa của chú kìa."

"Cái, cái gì..."

"Tôi nói, tôi muốn uống sữa chua dâu tây của chú."

Phó Nghị mặt lúc đỏ lúc trắng: "Cậu, cậu có thể đừng nói kiểu nhiều nghĩa như vậy được không?"

"Nghĩa khác là?" Giang Kha cười ghé sát hắn, tức giận hồi nãy quét sạch, "Chú tưởng tôi muốn uống cái gì, hả?"

"Không có gì." Phó Nghị lùi ra sau vài bước trực tiếp đụng phải xe thể thao màu đỏ, bị đùa giỡn nên tim bang bang đập tăng tốc, mà ngoài mặt vẫn nỗ lực bảo trì trấn định, "Tôi chỉ lấy làm lạ, sao cậu lại muốn uống sữa chua dâu tây..."

"Lần trước uống một hộp, cũng không tệ."

"Không phải nói vị quá nồng sao, tôi cũng không tìm được loại cậu đề cử." Phó Nghị rốt cục tìm được cơ hội hỏi cái vấn đề này.

DỊ LOẠI - PHONG TỬ MAOĐọc truyện này MIỄN PHÍ!