CHƯƠNG 4

8.7K 403 20

Phó Nghị vừa tốt nghiệp xong đã tiếp quản công ty của phụ thân, thoạt nhìn là phú nhị đại nhiều người hâm mộ, thực tế hoàn toàn khác.

Cái công ty này chẳng qua chỉ là quân cờ nhỏ của phụ thân hắn mà thôi. Bảy năm trước Phó Nghị comeout với gia đình làm căng một trận, phụ thân hắn liền đem cái công ty có cũng được không có cũng chẳng sao này ném cho hắn, đuổi hắn ra khỏi cửa, trao quyền thừa kế xí nghiệp gia tộc cho em trai cùng cha khác mẹ của hắn.

Hiện thực tàn khốc mà Phó Nghị cũng rất vui mừng, này cũng còn hơn tay trắng dựng nghiệp nhiều lắm. Bảy năm nay hắn dốc toàn lực giúp công ty phát triển, thậm chí ngay cả phụ thân hắn cũng nhìn hắn với cặp mắt khác xưa, nhưng ngặt nỗi khúc mắc năm xưa vẫn còn đó, quan hệ cũng không kéo lại được là bao.

Mẹ kế thì chẳng thèm quan tâm hắn, em trai kia không muốn qua lại với hắn làm gì, cho nên gia đình đối với Phó Nghị căn bản là con số không.

"Phó tổng, đừng quên đêm từ thiện cuối tuần."

"Được rồi, cứ về trước đi, hôm nay vất vả rồi."

Nhân viên cuối cùng rời đi xong, Phó Nghị một mình ngồi trong phòng làm việc tiếp tục xử lý sự vụ. Bảy năm nay hắn vẫn cảm thấy công việc mỗi ngày đều chưa làm xong, hắn lại không nỡ biến thành ông chủ bóc lột nhân viên, cho nên tự mình tăng ca thành thói quen khó bỏ.

"Đã muộn thế này rồi a..." Phó Nghị nhìn đồng hồ sợ hết hồn, lại không thể tan tầm mà chưa giải quyết xong việc được, vì vậy quyết định về nhà tiếp tục làm.

Hắn thu dọn một chút rồi đi ra ngoài, đang chuẩn bị vào thang máy thì thấy loáng cái, đèn trần nhà lập lòe lúc tối lúc sáng, một giây sau toàn bộ tắt ngúm, điều hòa cũng ngắt luôn, toàn bộ tòa nhà rơi vào tĩnh mịch.

Phó Nghị mất mấy giây thích ứng với bóng tối, sau đó lần mò đi lối cầu thang bộ. Mở điện thoại soi đường, mỗi bước đều đi cẩn thận, từ tầng 28 xuống cũng gần 600 bậc thang, mỗi bước hắn đều động đến địa phương xấu hổ kia, chịu đựng đau đớn còn sót lại.

"Tê... Vì sau qua một tuần rồi vẫn còn đau thế chứ? Tên tiểu tử thúi kia, đau chết ta rồi..."

"Phú nhị đại bây giờ đều thích hung hăng vậy sao? Rõ ràng nhiều đứa vẫn rất lễ phép kia mà, thật khó mà tin nổi..."

"Ngay cả tên cũng không biết... Nhưng thế cũng tốt, biết rồi lại lúng túng thêm..."

"Viên sô cô la này ăn ngon thật..."

Từ khi sống một mình, Phó Nghị liền hình thành thói quen lẩm bẩm một mình như thế. Một hợp đồng kí kết thành công cao hứng lẩm bẩm, học đệ không trả lời tin nhắn uể oải lẩm bẩm, áp lực công việc quá lớn khiến ngủ không ngon giấc lẩm bẩm, lâu rồi không tự an ủi tâm lý tịch mịch cũng lẩm bẩm – chỉ cần không bị người khác nghe thấy là được, đây là phương pháp giải tỏa stress rất hữu hiệu.

Dở một nỗi, một khi đã lẩm bẩm liền chìm vào thế giới riêng, không cẩn thận dưới chân liền đạp phải đồ vật gì đó, cả người lăn xuống lầu, đụng phải thùng rác.

DỊ LOẠI - PHONG TỬ MAOĐọc truyện này MIỄN PHÍ!