Chương 110: Thân mật

5.8K 176 0

Đậu Thuần không có bị chuyện "mượn xác hoàn hồn" dọa sợ, sở dĩ hắn kinh ngạc là bởi vì thân phận thật sự của Hoàng hậu. Hắn chẳng thể nghĩ tới, Hoàng hậu là đến từ nhiều năm sau, vả lại cũng là Thái tử.

"Vậy ngươi là Thái tử Đại Lương triều sao ?"

"... Đúng vậy."

"Như vậy ngươi ... sao lại tới nơi này ?"

"Ta bị chính hoàng đệ ám sát, khi mở mắt ra đã thành Thái tử phi của ngài"

Hoàng hậu nhắm mắt, đem việc mình bị ám sát nói một lần, bất quá chuyện xảy ra trong mộng cùng chuyện lão hòa thượng chùa Bạch Mã kéo mình đến đây không có nói ra.

Dù sao đó là người khác, liên hệ ân oán kiếp trước có nói với hắn cũng không cần thiết. Đậu Thuần không có trí nhớ của kiếp trước, mà người mình yêu cũng không phải người thị vệ đời trước, cho nên việc này chỉ nên đặt ở chỗ sâu trong ký ức, không thể nhắc lại.

Đậu Thuần nghe nói linh hồn Hoàng hậu là bị ám sát, trong lòng nhảy dựng, lại sinh ra một cảm giác đau lòng, trong đầu tưởng tượng ra tình cảnh ngay lúc đó. Hắn nhịn không được cầm thật chặt tay đối phương, thấp giọng nói:

"Hết thảy đều đã qua, không cần biết ngươi vốn là ai, hiện giờ ngươi là Trác Kinh Phàm, là Phàm Phàm của ta, là Hoàng hậu Đại Chu, cũng đừng suy nghĩ lại chuyện cũ."

Không quản Phàm Phàm cùng đệ đệ tình cảm thế nào, nhưng bị huynh đệ của mình tính kế, vả lại còn mất tánh mạng, Phàm Phàm trong lòng khẳng định chịu khổ sở. Bị một kiếm đâm thủng ngực sẽ đau biết bao nhiêu ? Đậu Thuần trong lòng tràn đầy thương tiếc cùng đau lòng.

Trác Hoàng hậu thấy vẻ mặt Đậu Thuần liền đoán được đối phương trong lòng suy nghĩ gì, cảm thấy thật ấm áp, lập tức nắm chặt tay Đậu Thuần lên tiếng:

"Ta sớm đã không còn nghĩ, có ngài bên cạnh ta.... thực là tốt."

Vừa mới bắt đầu học tập thổ lộ tiếng lòng, bởi vậy còn quá mức ngại ngùng nói cũng nói không suông lời, bất quá do Hoàng hậu chủ động đã đủ làm Đậu Thuần mừng rỡ như điên. Hoàng hậu thấy Đậu Thuần kích động trong lòng cũng càng cảm thấy quyết định của mình là đúng.

Đậu Thuần phát hiện sự thay đổi kỳ diệu của Trác Kinh Phàm, cả người cũng trở nên thoải mái không ít. Giống như Đậu Thuần nghĩ, Trác Kinh Phàm mang cái bí mật lớn đã lâu làm sao có thể không mỏi mệt. Đậu Thuần thấy đối phương nói hết lai lịch của mình tựa như tháo xuống gánh nặng, cả người tự nhiên thoải mái nhiều, cũng có một loại cảm giác giải thoát, dường như ngăn cách của hai người cũng biến mất. Quan hệ hai người so với dĩ vãng càng thêm thân mật, tình cảm tất nhiên là lại càng sâu sắc rất nhiều. Bất quá hai người cũng không có quên chính sự, nếu đã thẳng thắn thì rất nhiều sự tình cũng dễ dàng nói ra khỏi miệng, tỷ như vài đại sự kiện cùng thiên tai.

Tuy rằng Đại Chu triều không có bị diệt vong, nhưng thiên tai sẽ không thay đổi. Mà có một số quan viên khai quốc Đại Lương cũng khó đảm bảo sẽ không xuất hiện tại Đại Chu, Trác Kinh Phàm sớm biết người có thể dùng người không thể dùng trợ giúp cho sự cai trị của Đậu Thuần rất lớn. Trước kia phải nghĩ biện pháp uyển chuyển gợi ý cho Đậu Thuần, hiện tại không cần phiền toái như vậy, nghĩ cái gì liền có thể nói cái đó.

Trùng Sinh Thành Thái Tử Phi [ Hoàn ]Đọc truyện này MIỄN PHÍ!