Silent Love [Chap 6+7]

758 15 1

 

Chap 6 :





Tiffany thở nặng nhọc hơn, đôi mắt bắt đầu xuất hiện những giọt nước mắt. Tiffany vùi đầu mình vào hai bàn tay và làm rối tung tóc của mình lên. Cô đang rất hoảng loạn và dường như tâm trạng cô đang đi vào một cung bậc rất xấu. Nó khiến Tiffany cảm thấy khó thở và suy nghĩ tiêu cực.


Tiffany sợ quá khứ một lần nữa sẽ trở lại với mình, vào cái ngày đó, cái ngày mà Tiffany phải chứng kiến người mà mình yêu thương nhất rời xa mình mãi mãi trong tiếng súng lạnh lùng của tên giết người, và đau đớn thay tên giết người đó lại là người vì quá yêu cô mà không tiếp nhận sự thật rằng cô sẽ kết hôn.


Jessi, làm ơn đi. Mình đang khóc, sao cậu không dỗ mình. Mỗi khi mình khóc cậu đều xuất hiện mà.


Tiffany cố nhớ cho được khuôn mặt của Jessica, mà cũng không cần phải nhớ khi dường như nó đã in rất sâu vào trí nhớ cô ấy. Đôi môi, bàn tay, đôi mắt, lúc nào cũng ánh lên sự mong chờ hay chăm sóc Tiffany từ ngày này qua ngày khác. Tiffany chịu ơn Jessica quá nhiều, nhiều đến mức dù cô có cố đền đáp thế nào thì nó cũng vô nghĩa, huống chi giờ Tiffany lại đang mang đến xui xẻo cho Jessica. Cô ấy có thể không sao nếu không ở gần cô…


Tiffany sợ sệt quay chân mình thì bỗng, chân cô ấy đập vào một cái gì đó ở dưới gầm giường của Jessica. Tiffany e dè kéo nó ra. Một cái thùng giấy carton được đóng gói rất cẩn thận.


Tiffany tò mò và từ từ mở nó ra. Bên trong là những cái ly sứ hình nấm và tay cầm totoro đã bị vỡ và một chiếc ly còn nguyên vẹn, Tiffany bất ngờ cầm lên và săm soi nó. Trông nó y như cái mà cô đang sử dụng dưới nhà. Nhưng tại sao những mảnh vỡ và chiếc ly đó lại ở đây, Jessica đã nói trên thế giới này chỉ có một cái thôi mà… Tiffany thấy có một mẩu giấy nhỏ màu vàng kẹp kế bên, cô mở nó ra thì thấy là một tờ nhật kí và là nét chữ của Jessica.


“ Fany, hôm nay cậu lại đập vỡ thêm một cái ly nữa vì dằn vặt rồi. Nhìn cậu như thế mình rất đau lòng. Cũng hên là mình luôn làm dư một cái ly để thế vào chỗ cái ly đã vỡ. Và khi cậu tỉnh dậy cậu sẽ không nhớ là làm tớ bị thương như thế nào. Rằng chiếc ly vẫn nguyên vẹn nghĩa là cậu không làm gì sai. Cậu biết không Fany, dù cậu có làm vỡ bao nhiêu chiếc ly đi nữa thì trong tâm hồn cậu, mình sẽ khến nó mãi mãi vẫn là chiếc ly nguyên vẹn. “



Tiffany sững sờ thả rơi tờ giấy xuống sàn nhà. Vậy là những giấc mơ về chuyện Tiffany ném ly trúng xuống sàn và làm cho Jessica bị thương là sự thật. Sáng đó khi Tiffany mơ hồ nhớ lại, Jessica chỉ cười xòa bảo rằng không hề có chuyện đó, rằng chiếc ly vẫn còn đó, rằng do Jessica bất cẩn bị thương tự dưng lại trùng với giấc mơ của Tiffany. Chắc hẳn Jessica đã phải vì Tiffany mà chịu đựng rất nhiều… Thế mà giờ đây, khi cô ấy đang gặp chuyện thì cô ngồi như một con ngốc và tự trách bản thân mình.


Tiffany đứng dậy thật nhanh, tự vuốt lại mái tóc và lấy lại không khí xung quanh mình. Tiffany cần mạnh mẽ trong lúc này, cô không thể sống yếu đuối với bản thân mình mãi được. Tiffany mau chóng cầm tiền và điện thoại chạy nhanh ra ngoài. Vừa đi, Tiffany vừa gọi vào số Jessica liên tục, luôn khóa máy và chẳng có chút tiếng hiệu nào ở đầu dây bên kia. Tiffany leo lên một chiếc taxi và nhờ bác tài chở tới những siêu thị gần nhà, hỏi nhân viên ở đó và nhận được cái lắc đầu của họ. Jessica là một cô gái khá nổi bật bởi mái tóc vàng, chắc chắn nếu cô ấy có tới đây thì nhân viên siêu thị sẽ biết…


Tiffany đảo một vòng, ráng gọi cho Jessica nhưng đều vô vọng. Chẳng hiểu tình cờ hay duyên phận, chiếc xe chạy đến khu trung tâm Seoul, nơi mà Tổng công ty Jung Company làm trụ sở. Khoan nào, chẳng phải Sunny đã nói rằng lần cuối Sunny nói chuyện với Jessica là cậu ấy đang ở công ty hay sao. Cơ thể Tiffany bắt đầu run lên bần bật, nơi mà ChinHo làm việc khi còn sống, nơi mà cô đến mỗi ngày để đi ăn trưa cùng ChinHo. Cảm giác sợ hãi tiếp tục bao trùm lấy Tiffany cho đến khi, có một cái gì đó, thôi thúc trái tim cô ấy một cách mạnh mẽ… Không phải là ChinHo… Hình như là cảm giác về…Jessica.


“ Tôi xuống ở đây. “


Tiffany mau chóng đưa tờ 20.000 ngàn Won cho người tài xế và mở cửa ra ngoài. Vẫn là không khí với dòng người tấp nập mà một khu trung tâm cần phải có. Vẫn là bến xe buýt có hình SNSD khi họ quảng bá dòng game mới. Quang cảnh chẳng có gì thay đổi, chỉ có con người là biến mất.


Tiffany nhìn về phía chiếc ghế đá trong công viên bên kia đường hình như nó đã cũ đi rất nhiều, ở nơi đó cô đã có nước mắt, có nụ cười, có những hờn ghen. Để rồi giờ đây Tiffany cay đắng nhận ra rằng, mình đã mất tất cả chỉ trong một ngày… Rằng cô đã sống cho quá khứ quá lâu, lâu đến mức không nhận ra mọi thứ xung quanh mình đang trở nên già cỗi.


Dù cảm thấy rất đau và xót xa khi nỗi ám ảnh về cái chết của ChinHo cứ bám lấy cô nhưng Tiffany vẫn quyết định đi vào bên trong công ty. Có vẻ như sau cái chết của vị Tổng Giám Đốc trẻ tuổi, mọi thứ đã được thay đổi để phù hợp với hai vị giám đốc nữ nhà họ Jung. Hài hòa và tinh tế hơn. Tiffany biết Jessica là người có mắt thẩm mỹ rất cao nhưng không ngờ một tay cô ấy có thể thay đổi bộ mặt của công ty trở nên hoàn hảo đến thế này. Tiffany biết rõ phòng làm việc của Jessica ở đâu, vì nó chính là phòng của ChinHo ngày xưa, chỉ cần nghĩ tới việc bước vào đó, sóng mũi Tiffany đã bắt đầu cay cay…


Vì Jessi…Mình phải vượt qua vì Jessi.


Tiffany đứng trước cửa phòng của Tổng Giám Đốc mà lòng mang đầy tâm trạng rối ren. Cách cửa vẫn màu đó, vẫn là loại cửa khóa bằng mật mã 4 con số. Vẫn là dãy hành lang vắng người qua lại. Vẫn y như lần cuối cùng khi Tiffany tới đây… Không có gì thay đổi. Đối với Tiffany những cảnh vật này cứ như một thước phim chiếu chậm những cảm xúc, những ngày tháng cô có với ChinHo…


Có lẽ chính Seohyun cũng cố ý nhốt Jessica ở đây, khi tâm lý bạn rối ren và phải đối mặt với quá khứ đau đớn, nơi gợi lại nhiều kỉ niệm nhất cũng sẽ là nơi sẽ khiến cho bạn mạnh mẽ nhất. Đương nhiên Seohyun biết trò chơi này là con dao hai lưỡi khá nguy hiểm, thế nhưng cô vẫn đặt cược hết mọi thứ mà cô cố gắng trong 3 tháng qua để giúp Tiffany, nếu cô thua cô sẽ phải bắt đầu lại từ đầu, nhưng nếu cô thắng thì chuyện Tiffany tiếp nhận cuộc sống mới chỉ còn là vấn đề thời gian. Dù sao cô vẫn tin rằng tình cảm mà Tiffany dành cho Jessica là không hề nhỏ…


Tiffany gõ nhẹ cửa một cách lịch sự, cánh cửa phòng đóng im lìm khiến Tiffany bắt đầu nghĩ rằng không có ai trong căn phòng đó cả. Có thể cô ấy đã sai khi cảm nhận thấy Jessica đang ở công ty. Nếu Jessica có chuyện gì thì chỉ có thể ở ngoài, chứ trong công ty nhà họ Jung thì làm sao mà giám đốc của họ lại có chuyện được.


* Cộp Cộp *


Tiếng ghế đập xuống sàn làm Tiffany giật mình nhìn lại cánh cửa một lần nữa khi cô ấy toan bước đi. Nếu có người trong đó, tại sao khi cô gõ cửa lại không có một chút động tĩnh nào, tại sao phải dùng ghế để ra hiệu? Tiffany nhanh trí chạy lại cánh cửa và đập mạnh.


“ Jessi, phải cậu không, Jessi. “


Jessica mở to mắt mình khi nghe thấy giọng nói của Tiffany. Cô ấy ở đây, bên ngoài cánh cửa này. Tại sao Tiffany lại tới đây, tại sao cô ấy lại ra ngoài, tại sao cô ấy lại đến nơi có thể làm cho trái tim cô ấy đau đớn. Jessica không muốn Tiffany phải chịu bất kì tổn thương nào nữa, đừng làm cho trái tim người con gái cô yêu phải dằn vặt vì những chuyện đã qua. Jessica đập mạnh ghế xuống sàn hơn khi cô bị trói và bịt cả khăn vào miệng. Seohyun lần này chơi ác thật, và cả hai tên chết bầm Sunny và Taeyeon nữa chứ, lần này nếu ra được, cô sẽ cho họ một trận nên thân vì cái trò thử lòng thử dạ này.


Tiếng ghế mạnh hơn làm Tiffany chắc chắn bên trong căn phòng là Jessica. Nhưng… văn phòng này chỉ có Tổng Giám Đốc là biết mật mã, không một ai trong công ty có thể biết được cách để vào trong đó vì yêu cầu bảo mật. Tiffany nhắm mắt mình lại và cố giữ cho trí óc tỉnh táo… Lúc này cô cần thở đều và lấy lại ý thức của mình khi quá lo lắng cho Jessica.


Tiffany nhìn vào hộp số để ấn password, chỉ có cách đó là có thể mở cánh cửa nhanh nhất. Nhưng Jessica xài pass nào làm sao Tiffany có thể biết được đây. Cô nhắm mắt, cố nhớ lại những gì mình trải qua cùng Jessica, để hi vọng rằng có một lúc nào đó cô ấy từng nói về pass căn phòng này cho cô.


Trong căn phòng, Jessica cũng bắt đầu nhắm mắt lại và cố truyền cho Tiffany thần giao cách cảm nào đó. Ít nhất là cô hi vọng tâm linh là có thật, chỉ một lần thôi, Jessica chỉ muốn nhìn thấy Tiffany không sao cả, chỉ cần nhìn thấy Tiffany không khóc là được. Bản thân cô vốn không quan trọng, chỉ cần Tiffany an toàn, cô ấy đến đây và đứng trước căn phòng này mà cơ thể không run lên hay phản ứng tiêu cực nào là được. Ý nghĩ rằng có thể Tiffany ngoài kia đang khóc hoặc sợ hãi làm Jessica cảm thấy khó thở cùng cực.


Fany, cậu biết chỉ có 4 con số duy nhất có ý nghĩa với mình mà.


Tiffany đưa tay lên hộp số, vô thức bấm 4 con số : “ 0108 “ …sinh nhật của Tiffany. Đó là 4 con số đầu tiên xuất hiện trong đầu cô ấy, và cô có một chút cơ sở tin rằng…nó có thể chính xác.


* Cạch *


Cánh cửa bật mở. Nghĩa là cô vừa đoán đúng đáp án của bài toán khó. Nghĩa là Jessica dùng sinh nhật cô để làm pass cho văn phòng của mình. Một lần nữa, Tiffany cảm nhận được sự quan trọng của mình trong trái tim Jessica. Có lẽ Tiffany chạy đến đây bất chấp tất cả là đúng, Jessica xứng đáng với điều đó hơn bất kì thứ gì trên đời này. Nhưng liệu cô có thể tiếp nhận cũng như trao cho Jessica thứ tình cảm thiêng liêng đó không khi chỉ cách đây 4 tháng, cô vừa có ý định sẽ kết hôn cùng anh ruột của cô ấy. Đáng sợ ở đây không phải là tình yêu của Jessica với Tiffany hay ngược lại ít hơn người ta mà là miệng đời, liệu có ai chấp nhận chuyện này và chúc phúc cho cô không khi mà chính cô còn không thể chấp nhận nó.


Tiffany đẩy cửa bước vào thật nhẹ… Nhìn vào xung quanh và trái tim như thắt lại khi thấy Jessica đang bị trói. Tiffany chạy đến bên cô ấy thật nhanh và tháo cái khăn bịt miệng của Jessica ra, chắc hẳn cô ấy phải khó thở lắm.


“ Fany…Cậu có sao không? Có khó chịu không? Có đau ở đâu không? Mình xin lỗi, là do mình, mình xin lỗi… “ Jessica nói ngay khi chiếc khăn bịt miệng mình thoát ra ngoài.


Tiffany lắc đầu nhẹ nhàng cho Jessica yên tâm chứ tay và mắt đều đang tập trung vào cái nút thắt dây trói của Jessica. Nhìn những vết hằn trên tay cô ấy khiến cho Tiffany xót xa lắm, chắc hẳn Jessica đã bị nhốt ở đây một thời gian rồi, cũng tại cô cả, đáng lí ra cô phải đến đây thật nhanh để cứu cô ấy. Chỉ vì sợ sệt cảm xúc của mình mà Jessica phải chịu khổ thế này.


“ Fany cậu kệ mình, cậu có đau đầu không, có khó thở ở đâu không. “ Jessica vẫn cứ tiếp tục lo lắng.


Tiffany bắt đầu bực mình rồi. Cô cầm cái khăn lúc nãy lên và nhét thẳng nó vào miệng Jessica để cô ấy yên lặng cho cô tập trung vào chuyên môn. Jessica lặng người đi. Tiffany nổi giận hình như còn đáng sợ hơn Tiffany im lặng rất nhiều. Jessica ngồi im thin thít khi Tiffany cố gỡ dây trói cho cô. Mà muốn nói cũng có được đâu cơ chứ, bị bịt mồm mà lị.


Ngay khi dây trói thoát khỏi tay Jessica, cô lao ngay xuống và giữ lấy vai Tiffany, kiểm tra toàn bộ cơ thể cô ấy. Jessica sợ Tiffany ương bướng mà không nói cho mình nghe cô ấy bị sao, nên tốt nhất là Jessica tự mình xem xét cho nó chính xác.


“ Cậu chắc cậu không sao chứ. Đi bác sĩ nha. “


Tiffany đẩy mạnh Jessica ra một cách mạnh bạo khiến Jessica ngỡ ngàng. Có lẽ là do Jessica đã chạm vào Tiffany quá nhiều chăng. Tiffany đứng thẳng dậy, phủi nhẹ váy mình cho phẳng và đủng đỉnh bước ra ngoài. Jessica lao theo ngay phía sau Tiffany, vừa đi vừa sợ cô ấy có thể sẽ giận mình. Jessica thở dài nhìn người con gái đi trước, cô ấy không hề có một biểu hiện nào cho tới tận bây giờ.


Không khí trong xe im lặng đến mức làm cho người ta ngẹt thở. Tiffany không nói gì mà chỉ nhìn ra phía ngoài xe, đôi lúc tự nhếch môi mình một cách khó hiểu. Jessica không thấy điều đó nên tâm trạng cô ấy căng thẳng cực độ. Không biết nó là tốt hay xấu nữa đây…

[LONGFIC] Silent Love [Chap 21-End] JetiĐọc truyện này MIỄN PHÍ!