Ngỡ biển xanh, xanh màu im lặng

Tôi chưa yêu bao giờ

Ngỡ tình yêu là ảo mộng

Ngày nay tôi đã ra biển rồi

Biển nhiều sóng to, gió lớn

Ngày nay tôi đã yêu rồi

Tình yêu nhiều khổ đau - cay đắng

Không gió lớn, sóng to không là biển

Chẳng nhiều cay đắng, chắng là yêu...

Nhớ - Puskin

Lạ quá ! Không hiểu vì sao

Ðứng trước em anh lạnh lùng đến thế ?

Nhưng anh đi rồi mình anh với bóng lẻ

Mới thấy mình khẽ nói : Nhớ làm sao ?!

Chúng nó cứ bảo nhớ là yêu

Còn anh thì không biết nữa

Tình yêu với anh sao kỳ lạ thế

Lúc xa rồi mới thấy mình yêu !

Tình yêu đến nào ai có biết

Tình yêu đi nào ai có hay ?

Theo thời gian, trái đất nó cũng quay 

Tình yêu đến, tình yêu đi ...

nào ai có biết

Gửi...

Anh nhớ mãi phút giây huyền diệu:

Trước mắt anh em bỗng hiện lên,

Như hư ảnh mong manh vụt biến,

Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.

***

Giữa ray rứt sầu đau tuyệt vọng

Giữa ồn ào xáo động buồn lo

Tiếng em nói bên tai anh văng vẳng

Bóng dáng em anh gặp lại trong mơ.

***

Tháng ngày qua những cơn gió bụi,

Đã xua tan mộng đẹp tuổi thơ,

Lãng quên rồi giọng em hiền dịu,

Nhoà tan rồi bóng dáng nguy nga.

***

Giữa cô quạnh âm u tù hãm

Dòng đời trôi quằn quại hắt hiu,

Chẳng tiên thần, chẳng nguồn cảm xúc,

chẳng đời, chẳng lệ, chẳng tình yêu.

***

Cả hồn anh bỗng bừng tỉnh giấc:

Trước mắt anh em lại hiện lên,

Như hư ảnh mong manh vụt biến,

Như thiên thần sắc đẹp trắng trong.

***

Trái tim lại rộn ràng náo nức,

Vì trái tim sống dậy đủ điều:

Tho tinh púskinRead this story for FREE!