Chương 26: Ấn ký

1.6K 53 11

Nhà cũ tựa hồ mới vừa được sơn sửa lại, nhưng mặt ngoài ngăn nắp không giấu được hàng hiên lộn xộn cũ nát, thỉnh thoảng lại có con mèo hoang hoặc chó hoang nhảy ra, ánh mắt xanh lục trừng trừng trên cầu thang ảm đạm.

Đàm Thanh Tuyền theo trí nhớ đi về phía trước. Nơi này hắn đã tới rất nhiều lần, thời điểm chưa đi ở trọ, ba hảo huynh đệ thường bí mật tụ tập. Lần đầu tiên hút thuốc bắt chước giống y như Châu Nhuận Phát, hai ngón tay kẹp điếu thuốc, ánh mắt nheo lại; Lần đầu tiên uống rượu lúc ấy đã ép Nhạc Thành Triết say đến nằm mềm ra bàn, còn trộm dính hai đầu đũa của Tiểu Văn lại, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời nhăn thành khổ qua; Thành ca khi học trung học thì thất tình, ôm mình khóc một trận; Tiểu Văn điểm thi không tốt, chạy đến đây trốn, nói cái gì cũng không dám về nhà, chữ ký của phụ huynh đều là mình viết giùm ; Còn có khi hắn chạy đi đánh nhau, biến thành cả người thương tích, đành trốn trong nhà này một đêm...... Nhớ lại rất nhiều, rất nhiều hạnh phúc cùng buồn đau, đáng tiếc chính mình không có quyền hồi tưởng những năm tháng đó, dù là cảm thán thổn thức.

Thời gian thực nhanh, hắn nhất định phải tìm được Tiểu Văn trước cảnh sát và thủ hạ của Lôi Nặc.

Mở một cánh cửa đang khóa, đối với Đàm Thanh Tuyền mà nói quá dễ dàng, hắn vừa đẩy cửa, không đợi mở miệng, trước mắt xoẹt lên một tia sáng lạnh băng.

Nghiêng người lui về phía sau, bắt lấy cánh tay tập kích thuận thế vặn một cái, "Keng"một tiếng, dao ngắn bị vứt trên mặt đất.

"Tiểu Văn, là anh, Đàm ca."

Đàm Thanh Tuyền nhẹ đẩy một cái, buông tay ra. A Văn xoay người, hung tợn trừng hắn: "Con mẹ nó anh tới làm gì? Bắt tôi về lập công với Chu Hồng sao?"

"Anh là tới cứu em." Đàm Thanh Tuyền không có thời gian giải thích, giữ chặt A Văn kéo ra ngoài, "Nơi này quá nguy hiểm, thủ hạ Lôi Nặc cũng sắp tìm được rồi."

"Cút !" A Văn giãy khỏi tay hắn,"Thiếu ở đây giả mù sa mưa. Anh có thể bán đứng anh của tôi, cũng có thể bán đứng tôi!"

Hai hàng lông mày Đàm Thanh Tuyền nhíu chặt: " Em tin cũng được không tin cũng được, giờ không phải lúc nói chuyện này!"

Bỗng nhiên nghe được bên ngoài một loạt tiếng ô tô dừng lại, vội tiến đến cửa sổ cúi xuống phía dưới nhìn, trong hai ba chiếc phần phật lao xuống mười mấy người.

"Là nhà này, đi nhanh lên!"

Đàm Thanh Tuyền không phân trần thêm, kéo A Văn chạy xuống dưới lầu. Nhưng phía dưới ồn ào, bọn chúng sắp xông lên rồi. Đàm Thanh Tuyền xoay mặt thấy một nam nhân đang mở cửa nhà, lập tức nắm cổ áo, đẩy cửa xông vào.

Nam nhân đáng thương kia còn chưa hiểu vì sao lại thế này, đột nhiên bị người đẩy mạnh vào nhà mình, vừa muốn kêu, một khẩu súng nhắm ngay ấn đường, sau đó là thanh âm lãnh đạm vạn phần đáng tin:"Câm miệng."

Đồ đạc trong tay nam nhân đều rơi xuống đất, sợ đến cả người phát run. Ba người dán lên cửa phòng, nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài rầm rầm chạy lên lầu, sàn gác trên đỉnh đầu thùng thùng vang, loáng thoáng có rất nhiều người nói, ngay sau đó lại sôi nổi chạy vọt xuống.

Khốn Lưu - Thẩm Dạ Diễm (edit)Where stories live. Discover now