Chương 25: Thay đổi đột ngột

1.7K 67 16

Giống như lúc trước A Văn làm với hắn ở trong bao sương, Đàm Thanh Tuyền vung tay giữa một đống dụng cụ SM, lấy ra một thứ gì đó nhìn qua có vẻ thuận mắt, ước lượng trên người Lôi Nặc. Mỗi một lần xúc cảm lạnh như băng chạm đến đều khiến cho cả người Lôi Nặc cứng đờ, vừa là tức giận lại e ngại xấu hổ đến không chịu nổi.

Đàm Thanh Tuyền nhìn sắc mặt hắn lúc đỏ lúc trắng, cực kỳ đặc sắc, cười lạnh: "Không phải cậu thích nhất mấy thứ này sao? Dùng ở trên người người khác thì có thể, trên người mình lại không muốn?"

Trong ánh mắt Lôi Nặc toát ra thần sắc cầu xin, miệng ô ô.

Đàm Thanh Tuyền hoàn toàn không để ý, một bàn tay tìm đến dưới gối Lôi Nặc, quả nhiên có súng, cười khẽ: "Đầu óc không tiến bộ, thói quen cũng vậy."

Hắn nhấc lên một cái gối, chậm rãi nói: "Lôi Nặc, ba lần. Không lẽ cậu cảm thấy tôi là thủ hạ của Lôi lão đại, thì sẽ không dám làm gì cậu? Cậu đã quên a, ba cậu chết rồi. "

"Mà cậu, có ân tình gì với tôi đây?"

Lôi Nặc hoảng sợ trừng lớn mắt, hắn tựa như này lúc mới đột nhiên phát hiện, nam nhân ở trước mắt là Đàm Thanh Tuyền, Đàm Thanh Tuyền được xưng là một trong "Song sát" của Long Hoa bang! Hắn bắt đầu liều mạng giãy dụa, mồ hôi lạnh ròng ròng chảy xuống.

Đàm Thanh Tuyền từ từ câu lên một bên khóe miệng, mỉm cười mang theo ba phần lãnh khốc cùng đùa cợt, cầm trong tay gối lông thật dày, đặt lên đầu Lôi Nặc.

Tối tăm, ngạt thở, trái tim kịch liệt nhảy lên.

Bàn tay cách một lớp gối kiên cường giữ trên ấn đường Lôi Nặc, sau đó là sát sát hai tiếng, thanh âm cực nhẹ, lại không khác gì sấm giữa trời quang -- đó là tiếng súng lục lên đạn.

Hắn có thể sẽ nổ súng không?

Lôi Nặc nhắm mắt lại, mỗi một giây đều dài tựa như một thế kỷ. Đàm Thanh Tuyền trần trụi hấp dẫn trong tầng hầm biệt thự...... dâm mĩ trong Ly Dạ...... bất lực trên lôi đài Thành Phong ...... máu tươi nhuộm đỏ mắt......

Sau từng đó tra tấn cùng lăng nhục, hắn vì cái gì mà không nổ súng?

Lần đầu tiên trong đời Lôi Nặc cảm giác được cái chết cách mình gần như thế.

Hắn không phải chưa từng giết người – con trai của lão Đại xã hội đen, thuần khiết vô tư chỉ là trong đồng thoại -- nhưng hắn chưa bao giờ ngờ tới, thì ra thời điểm bị người dùng súng chĩa vào đầu, tình huống bất cứ lúc nào cũng có có thể mất mạng, khó chịu như thế.

Mồ hôi lạnh giống như từng con rắn dữ tợn, lướt qua niêm nị trên mặt.

"Tháp" một tiếng, chốt an toàn bị kéo xuống.

Chỉ cần lại động một ngón tay, thậm chí là khẽ gập lại, chỉ gấp khúc hai đốt ngón tay......

"Lôi Nặc." Đàm Thanh Tuyền thản nhiên mở miệng, "Cậu nhớ kỹ cho tôi, cậu thích chơi tôi như thế nào, không sao cả. Nhưng nếu còn dám động vào người bên cạnh tôi --"

Hắn không nói tiếp, máu toàn thân Lôi Nặc giống như băng đột nhiên tan chảy -- Đàm Thanh Tuyền nếu nói lời này, có nghĩa sẽ không nổ súng.

Khốn Lưu - Thẩm Dạ Diễm (edit)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!