Chương 6: Mưa tuyết phất phơ

5.1K 66 6

Hoàng Tử Hà vốn có thể lực tốt, nhưng lần này cũng không chống chọi nổi, đổ bệnh nặng.

Dù cô và Vương Uẩn là vợ chồng chưa cưới thì đến ở nhà họ Vương cũng khó coi, huống hồ giờ hôn ước đã vô hiệu – giấy từ hôn cô vẫn để ở Thục, không thể trả lại cho y, song Vương Uẩn cũng không để tâm.

Y sắp xếp cho cô ở một căn nhà tại phường Vĩnh Xương, người hầu kẻ hạ có vẻ rất dễ gần, hễ trông thấy cô là gật đầu cười, song chẳng nói năng gì.

Thấy cô tỏ vẻ nghi hoặc, Vương Uẩn liền giải thích: "Đều là người câm điếc cả, cô không cần hỏi han họ làm gì."

Cô gật đầu thầm nghĩ, liệu đây có thể là chỗ nào của nhà họ Vương?

Ngự Lâm quân thường ngày đã bận bịu, sau khi Ngạc vương xảy ra chuyện, kinh thành giới nghiêm, họ càng phải canh giữ trong cung, thi thoảng Vương Uẩn ghé qua, cũng chỉ được một lát rồi vội vội vàng vàng đi ngay. Cô dĩnh dưỡng ở đó mãi tới khi trận tuyết nọ tan hết, trời ấm sực lên mới khỏi sợ gió e sương, có thể khoác áo dày ra ngoài đi dạo.

Ra khỏi sân, đi về phía vườn hoa, cô thấy trên bức tường dọc hành lang dẫn ra khu vườn nhỏ có trổ rất nhiều chỗ lõm, trong đặt từng bình pha lê lớn, đổ đầy nước, nuôi đủ loại cá cảnh. Cô thong dong băng qua hành lang, bên trái là một gốc quế xanh biếc, bên phải là vô vàn con cá nhỏ đang bơi lượn trên tường, đành là đẹp, song cũng quái dị vô cùng.

Cô bỗng hiểu ra đây là đâu – nhất định là căn nhà Vương Tông Thực đặt mua ban đầu.

Còn đang ngây ra nhìn một con cá lẻ loi trong bình pha lê thì cô nghe thấy tiếng cười đằng sau: "Đẹp không?" Ngoái lại, Vương Uẩn đang đứng dưới ánh nắng nhạt, nhìn cô cười dịu dàng.

Cô khẽ gật đầu với y, cũng mỉm cười.

Thấy mặt cô vẫn tái, khí sắc còn kém, y bèn bước đến khép vạt áo choàng lại cho cô, cúi đầu dặn: "Ở đây gió lớn, tìm chỗ nào khuất gió sưởi nắng đi." Hoàng Tử Hà lặng lẽ gật đầu, theo y đi dọc hành lang. Rồi cô thuận miệng hỏi: "Đây là nhà của Vương công công ư?"

Vương Uẩn gật đầu: "Giờ công công ở cung Kiến Bật, gần doanh trại Thần Sách quân, nơi này bỏ không chính công công đã bảo ta đưa cô đến ở tạm đấy."

Giọng cô vẫn nhẹ nhàng tự nhiên: "Chẳng hay Vương công công và Vương công tử quan hệ thế nào?"

Vương Uẩn im lặng giây lát mới đáp: "Vương công công thuộc một chi nhà họ Vương, chi đó sau khi tách riêng ra, đã gần như chết hết trong chiến loạn. Ông ấy bị bắt làm tù binh, tịnh thân rồi được đưa vào cung làm hoạn quan, về sau được tiên đế tín nhiệm, cho cai quản Thần Sách quân."

Họ Vương Lang Gia xưa nay thanh cao giữ lễ, mà Vương Tông Thực lại là hoạn quan, đương nhiên không tiện nhận tổ quy tông. Những năm gần đây, tuy nhân tài mai một, nhưng họ Vương vẫn giữ được một chiếu trong triều, ngoài Vương hoàng hậu ra, đương nhiên cũng có công của Vương Tông Thực. Chỉ là họ không nói, trong triều cũng chẳng ai biết hoạn quan quyền lực nhất hiện giờ lại là người họ Vương Lang Gia.

Trâm 4 : Chim liền cánh - Châu Văn VănĐọc truyện này MIỄN PHÍ!