Only the ring finger knows_vol1

1.9K 2 0

ONLY THE RING FINGER KNOWS_vol1

CHỈ NGÓN NHẪN MỚI HIỂU

PHẦN 1: NGÓN NHẪN CÔ ĐƠN

"Ý của tớ là, tớ không hiểu tại sao giống người như hắn lại tồn tại trên cõi đời này nữa?" Anh bạn thân Kawamura của Wataru vừa lè nhè cất tiếng vừa để cho mùi rượu nồng nặc bay ra trong tiếng thở dài. Mặc dù từ lúc ban đầu đến giờ, Wataru dễ dàng nghe thấy những câu than thở đại loại như vậy hàng chục lần rồi, nhưng linh cảm của cậu mách bảo rằng thế nào cậu cũng sẽ phải nghe lại lần nữa cho coi.

"A... Nếu như là cậu, thì cậu cũng sẽ cảm thấy như tớ thôi, phải không nào, Wataru?"

"Ai, tớ à?" Vừa né tránh câu hỏi, Wataru vừa liếc đôi mắt to tròn của cậu sang phía anh bạn kia. Mặc dầu cảm thấy hơi khó chịu, nhưng cậu vẫn cố miễn cưỡng gật đầu. "Cậu nói đúng đấy, Kawamura, được chưa. Hắn thật cao ráo, thông minh và không chỉ có thế nữa thôi, mà hắn còn nổi tiếng, đẹp trai chứ gì. Hắn ta quá hoàn hảo đến mức không thể đem ai ra so sánh với hắn được!"

"Cậu tưởng như thế sẽ an ủi tớ à?"

"Ừ, thì là..."

Khuôn mặt Kawamura thoáng vẻ tức tối, cậu gằn giọng như thể đang bị xúc phạm "Ừ! Thì tớ hiểu rồi! Ngay cả cậu cũng bảo tớ không thể nào được như hắn phải không?! Ý cậu là vậy chứ gì? Ừ, nếu như một thằng vớ vẩn nào đó mà có được cái khuôn mặt của cậu thì chuyện hốt một con nhỏ nào đó chỉ là chuyện vặt. Thậm chí chẳng cần phải suy nghĩ gì cả!"

"Cái gì mà hốt chứ? Sao cậu lại nghĩ như thế, Kawamura...?"

"Cậu đang nghiêm túc đây ư?! Rồi, tớ hiểu mà. Cậu không nghĩ rằng tớ nghe được bọn con gái trong lớp đang nói gì hay sao? Tụi nó cứ rầm rì với nhau mãi chuyện cậu không chịu tháo chiếc nhẫn kia ra sau khi chia tay với bạn gái cũ."

"Gì, thật chứ?" Đây quả thật là lần đầu tiên một tin giật gân như thế lan đến tai cậu. Nhưng khi hình như thấy được nét ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt Wataru, Kawamura mím chặt môi lại.

"Trời ơi..." Và thế là cậu ta chửi hết người này tới người khác. Trong khi đôi mắt của cậu đang ngân ngấn nước thì đôi tay cậu lại chọi lon bia đang cầm trên tay xuống sàn. Rồi cậu cứ nhứ thế, hết ném, rồi lại chửi một hồi, cho đến khi dưới chân cả hai người chất đầy những can rỗng. "Ý tớ là, cậu có đôi mắt to đen nhánh này, sâu thì có sâu thật nhưng tóm lại vẫn dễ thương chứ gì. Rồi còn khuôn mặt nhỏ nhắn nữa... Thì nói chung lại là cậu cân đối, mà..."

"Cậu nói tớ dễ thương cái gì?! Mà cho dù tớ như vậy, thì tớ biết làm gì hơn đây?!"

"Rồi rồi, tớ biết mà." Nghe thấy những lời phản đối kia của Wataru khiến cho Kawamura hoàn toàn tỉnh giấc. Và rồi, buổi nói chuyện lại xoay quanh đề tài ban đầu, nhưng giọng của Kawamura giờ đây lại tỏ ra cay đắng hơn.

"Thì ý của tớ là, tại sao một gã hoàn hảo như thế lại tồn tại, mà còn lại chọn ngay chỗ này nữa chứ? Tại sao hắn lại không chui lên ti vi cho rồi đi? Một tên thiên tài như Kazuki mà còn chịu ngồi tại một cái trường tư cũ bình thường đến thế này kia hả? Rồi còn gì nữa không? Ừ, thì hắn còn hơn tớ một tuổi nữa?! Tại sao mọi chuyện xui xẻo thế này kia chứ...?!"

Only the ring finger knows BY:Satoru Kannagi & Hotaru OdagiriNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ