Chương 88. Hôn nhân chỉ là một trò chơi

36.8K 43 7

Editor : Hạ Phong

Beta : Khoai Môn Kem

Khi Duật Tôn trở về thì đã khuya, dì Hà nghe thấy tiếng động liền từ trong phòng đi ra, "Duật thiếu đã về."

Duật Tôn đứng dậy đi thẳng đến chỗ cầu thang, "Cô ấy ở trên đó?"

"Đúng vậy."

Người đàn ông sải bước đi lên, dì Hà nhịn không được nói: "Duật thiếu, sau khi Sanh Tiêu trở về liền lên lầu, như thế, bữa tối cũng không ăn."

Duật Tôn nhìn đồng hồ treo tường trong phòng khách, 11 giờ.

"Tôi biết rồi."

Thời tiết tháng chín, thay đổi thất thường, ban ngày nóng tựa như đem người ta ném vào trong nồi hấp, đến buổi tối, gió thu hiu hiu, dĩ nhiên rất mát mẻ.

Duật Tôn đi vào phòng ngủ, Sanh Tiêu không mở điều hòa, gió cùng với sự tươi mát của đêm tối thổi vào, chạm vào khuôn mặt khiến lòng người xao động, nhưng lại không có chút mát mẻ nào. Mạch Sanh Tiêu nằm ở giữa chiếc giường lớn, cô cuộn mình trong chiếc chăn đơn, người kín mít bên trong, chỉ lộ ra mỗi cái đầu.

Duật Tôn đi tắm, lúc ra mặc bộ quần áo ngủ, hắn lau nước ở trên tóc, cũng không thèm sấy mà nắm xuống bên cạnh Sanh Tiêu.

Sanh Tiêu mở mắt ra, ngồi dậy xuống giường.

Người đàn ông giữ lấy cổ tay cô, "Đi đâu?"

"Tôi không muốn cùng anh ở trong một căn phòng." Mạch Sanh Tiêu cố gắng thoát khỏi sự kìm hãm của hắn, bàn tay cô đè lên mu bàn tay Duật Tôn, chỗ bị cô cắn truyền tới sự đau đớn, Duật Tôn thả tay cô ra, "Em phát điên cái gì?"

"Tôi điên rồi," Sanh Tiêu ôm lấy, "Anh cũng hãy đưa tôi vào tù đi."

"Mạch Sanh Tiêu, em vẫn muốn làm loạn sao? Vẻ mặt Duật Tôn lạnh như băng.

Sanh Tiêu đứng đối diện hắn, "Là tôi làm loạn sao? Các anh có quy tắc của các anh, chị gái tôi bị oan thì phải đi hỏi ai? Duật Tôn, thế giới của anh thật là đáng sợ, có phải tôi làm gì cho anh cũng đều là vô ích?"

Mạch Sanh Tiêu, em không nhận ra sao?" Duật Tôn đứng dậy, bóng dáng cao lớn che đi khuôn mặt nhỏ nhắn của Sanh Tiêu, "Chị gái em mà không vào sở cảnh sát, thì chỉ có một đường chết."

"Anh không phải muốn nói, anh làm như vậy là đang giúp chị ấy chứ?" Giọng nói của Sanh Tiêu đầy châm biếm.

Nhìn khóe miệng cô nhếch lên cười lạnh, lòng Duật Tôn lạnh như băng, "Chẳng lẽ không đúng sao?"

Sanh Tiêu không cần suy nghĩ, "Không."

Nếu không có vụ án của Tô Niên, không có sự thúc ép của Duật Tôn, có lẽ mọi thứ sẽ khác, đến ngay cả đêm đó có lẽ Mạch Tương Tư cũng sẽ không gặp A Nguyên.

Duật Tôn búng tàn thuốc vào trong gạt tàn, "Vậy vì sao em còn đồng ý lấy anh?"

Mạch Sanh Tiêu tránh đi ánh mắt của Duật Tôn, cô đồng ý lấy hắn, vì sao, trong lòng cô rõ ràng nhất. Nếu không phải còn tình cảm kia, cho dù đem dao kề lên cổ cô, Sanh Tiêu cũng sẽ không cam tâm đến cục dân chính.

Chìm Trong Cuộc Yêu (full) - editor: Khoai Môn KemĐọc truyện này MIỄN PHÍ!