Chapter 5: Không đời nào.

1.2K 27 7

Chapter 5: Không đời nào.

Nghệ Hưng, rốt cuộc, sau khi nghe quyết định của Diệc Phàm, buông một câu "CÁI GÌ?" to sụ, làm Diệc Phàm giật mình, vội vã lấy hai tay bịt tai.

- Việc gì mà phải bất ngờ như vậy chứ? - Hắn lập tức biện minh. - Mân Thạc nói cậu rất giỏi, mà vị trí trưởng phòng lại đang bị thiếu, đưa cậu vào, vừa lợi cho cậu, vừa lợi cho cả công ty! Thôi nào Nghệ Hưng, đằng nào thì cậu cũng có từ chối được đâu, nghe lời tôi, đừng cau có nữa, rồi tôi dẫn cậu đi chơi mà!

Nghệ Hưng nghe được mấy câu đầu, thấy hắn khen mình cũng động lòng đôi chút, bên trong cũng theo vậy mà bớt nóng đi. Cơ mà đến cái câu cuối cùng, nghĩ cậu là cái gì mà dụ bằng hai từ "đi chơi" đấy hả? Thế là lửa lại bốc ngùn ngụt, chạy tới bên hắn, đưa hết công suất vào hai tay đập loạn xạ vào người hắn, miệng thì kêu:

- Đi chơi này... Đi chơi này... Đi chơi cái đầu nhà anh ý chứ mà đi chơi... Anh nhìn tôi lớn tướng bằng này mà dụ tôi làm việc bằng cách là đi chơi đấy hả? Tên đáng ghét Diệc Phàm nhà anh, tôi đánh, tôi đánh...

Diệc Phàm bị đánh bất ngờ, không biết phải làm sao, đành lấy hai tay ôm ôm cái đầu tội nghiệp. Gì chứ... Rõ ràng là có ý tốt muốn đưa cậu đi chơi mà... Thế này chẳng phải là làm phúc phải tội hay sao...

Đến Nghệ Hưng, sau khi đánh đánh một hồi, ngẫm lại, thấy Diệc Phàm cũng khá là nghiêm túc, nên cũng đành thôi, dừng lại, đứng trước mặt hắn nói rõ ràng:

- Anh, ngày mai, đến nhà tôi đón tôi đi làm, nếu không thì nghỉ, chỗ làm của tôi vẫn là ở Xuân Phong đó!

Rồi cậu quay người bỏ đi, để lại Diệc Phàm trong phòng mắt chữ O mồm chữ A, mặt ngơ ngơ ngác ngác, từ một vị Tổng giám đốc nổi tiếng lạnh lùng qua hai ngày quen biết Nghệ Hưng đã trở nên như thế này rồi...

- Đợi đã... - Hắn gọi giật.

Cậu không nói gì, khẽ quay đầu lại.

- Địa chỉ?

- À... - Cậu lấy tay cốp vô đầu một cái. - Tối nay tôi sẽ nhắn tin cho anh...

Diệc Phàm khẽ cười, ừ một tiếng. Nhưng sau khi thấy cậu đi rồi lại lo lắng, đành theo sau đưa xuống tới tận dưới sảnh, đợi bóng cậu khuất xa, mới an tâm quay người về lại phòng làm việc.

Lật lật quyển sổ trước mặt, mọi việc cuối cùng cũng giải quyết được rồi.

Thay thế được vị trí cũ bằng một con người hết sức tài năng, hơn nữa hàng ngày còn được nhìn thấy cậu, hắn tự thấy mình quá sức thông minh...

Quả đúng, lợi ích của công ty và lợi ích của bản thân, đều không thể nào bỏ lỡ.

Hắn mỉm cười mãn nguyện.

Nhưng... Trời đất ơi, Diệc Phàm này, từ trước tới nay chưa bao giờ vì bất kì một ai mà có thể cười hạnh phúc nhiều như vậy, bất luận là ai, ngay cả người thân tới người không quen biết. Thế mà sao đây? Vì một cậu bé gặp gỡ mới chưa được hai ngày, lại có thể có thể có những biểu hiện khác người, rõ ràng không phải là hắn thường ngày, rốt cuộc là như thế nào...

[Long Fic|KrisLay/HunHan][SA][M] Xin lỗi, tôi không tin vào định mệnh...Đọc truyện này MIỄN PHÍ!