6

2.6K 295 5

Như mọi ngày bình thường, tôi lại bước chân vào lớp như một thói quen và ở đó thì như đang xảy ra một trận hỗn chiến loạn lạc - tất cả mọi người đều ném những cuộn giấy đã nhàu nát vào nhau. Lớp trưởng thì cố gắng hết sức mình để kiểm soát hành động điên cuồng của họ.

Mắt tôi đảo một vòng quanh lớp, Taehyung không hề có mặt ở đây. Một chút cảm giác bồn chồn chợt ập đến, tôi đi về chỗ ngồi của mình, viết nguệch ngoạc cái gì đó linh tinh lên giấy.

"Cả lớp, đứng dậy." Lớp trưởng bắt buộc mọi người thất vọng quay về chỗ ngồi của mỗi người.

"Chào buổi sáng cả lớp." Cô Jung chào cả lớp.

Chúng tôi lí nhí chào lại cô rồi ngồi xuống.

"Đặt bài tập về nhà của các em lên bàn, tôi sẽ đi một vòng để thu."

Ngoại trừ tôi thì tất cả những người khác đều lấy ra và đặt ngay ngắn trên bàn.

Đêm qua tôi đã quá kiệt sức để hoàn thành nó, bên cạnh đó, tôi không thể ngừng nghĩ về chuyện đã xảy ra vào tối hôm đó, cái lúc mà tôi đi một mình qua con hẻm nhỏ để về nhà.

Làm sao cậu ta biết mìnhđó? tại sao lại cứu mình?

"Lee Hyejin?"

Tôi giật mình mà thoát ra khỏi tâm trí mình. "Vâng?"

"Bài tập của em đâu?"

"Em... um... em... "

"Chưa làm sao?" Cô cắt lời và nhìn tôi chằm chằm. Tôi tử thật rồi. Cô Jung không hề phải loại người dễ động vào.

"Sao vậy? Em định trở thành Taehyung thứ 2 sao?"

Đúng thời điểm đó, Taehyung ngang nhiên bước vào từ cánh cửa lớp.

"Xem cậu nhóc quỷ quyệt Kim Taehyung của chúng ta đi." Cô Jung tiếp lời. "Tôi chắc chắn rằng em cũng chưa làm bài tập về nhà của mình, đúng không."

"Có bài tập sao?" Taehyung hỏi, cả lớp bắt đầu cười phá lên.

"Lần này em muốn chịu hình phạt gì đây?" Cô Jung quay sang hỏi chúng tôi.

"Không biết, cô chọn đi." Cậu ta trả lời.

Tôi chắp tay cầu nguyện rằng đó sẽ chỉ là đứng giơ hai tay lên đầu ngoài hành lang như mọi lần. Nhưng thay vào đó, có thể là một điều gì đó tồi tệ hơn gấp nghìn lần.

"Vậy thì phạt kỷ luật 3 tiếng. Báo lại cho tôi sau giờ học."

Hàm của tôi rớt độp xuống đất, tôi rất ghét bị cấm túc như vậy.

"Cô Jung, nhưng em không thể..."

Tôi ngậm miệng ngay lập tức khi thấy cô Jung quay lại nhìn tôi với ánh mắt khủng khiếp như muốn tàn phá cả thế giới.

Tuy vậy, Taehyung chỉ bình tĩnh và thản nhiên mà ngồi xuống như chẳng có chuyện gì xảy ra. Về cơ bản mà nói thì cậu ta đã quá quen với hình phạt này rồi.

.
.
.

"Vào đi. Đừng có gắng sức để thoát khỏi đây. Vô ích thôi." Cô Jung nói trước khi đóng sầm cánh cửa trước mặt tôi lại.

؛ vtrans. kim taehyung | mr.arrogant Read this story for FREE!