Chương 47: Thích khách

5.5K 255 16

Phòng ngủ đột nhiên tối một đen, người đột nhập dừng bước. Lúc này bên tai truyền đến tiếng gió rất nhỏ, phản ứng tự nhiên là lui lại một bước, hơi cúi thấp người xuống tránh được cú đánh lén trong bóng đêm. Dù thể trạng không tốt, nhưng công phu của Thái tử cũng không tệ, mặc dù không coi là tinh thông cũng miễn cưỡng bảo vệ được mình khi bị tập kích.

Tránh thoát cú đột kích thứ nhất xong, lập tức đối phương đánh cú thứ hai, Thái tử cảm thấy kinh hãi. Đông Cung chính mình nắm giữ trong tay, thế nhưng có thích khách tiến vào , không biết được Đậu Thuần có an toàn hay không ? Trong lòng Thái tử quýnh lên, động tác trên tay càng phát ra mạnh mẽ hơn. Chỉ chốc lát sau, "Thích khách" có chút chống đỡ yếu dần .

Trác công tử ngẩn người, cảm thấy có chút hồ nghi, thân thủ như thế không thể là thích khách, là người nào trà trộn vào đây ? Tuy rằng trong lòng có nghi hoặc, nhưng trên tay động tác cũng không dừng lại, sau cùng thích khách đã bị Thái tử khóa trụ hai tay đè trên mặt đất. Không đợi Thái tử đánh cú tiếp theo, chợt nghe "Thích khách" mở miệng nói:

"Đau đau đau... Phàm phàm, ngươi đè lên ta ..."

Nghe giọng nói quen thuộc nháy mắt Thái tử giống bị sét đánh, kinh ngạc trừng lớn hai mắt, trên tay lực đạo không tự chủ được thả lỏng. Khi lực đạo thả lỏng, "Thích khách" lập tức được giải thoát hai tay, xoay người một cái vươn tay ra ôm lấy kẻ đột nhập chưa kịp thối lui, hai người có chút chật vật lăn té trên mặt đất.

"Đậu Thuần! buông ra !"

Đợi cho kẻ đột nhập phục hồi lại tinh thần, lập tức thấy khó thở , quát khẽ. Bản thân hao hết tâm sức, chịu không ít khổ để lẻn vào điện Sùng Nhân thăm đối phương, ai biết đối phương dám trêu cợt mình. Trong lòng vốn lo lắng nháy mắt đều biến thành lửa giận, thật sự là hận không thể đem Đậu Thuần đánh cho hả giận.

"Phàm phàm, ta rất nhớ ngươi..."

Đậu Thuần nghe người trong lòng lên tiếng càng thêm ôm chặt, mà còn tiến đến bên tai đối phương nhỏ giọng nỉ non. Hắn khi nói chuyện phun ra nhiệt khí, khiến cho Trác công tử nhịn không được rụt lui cổ. Đậu Thuần cảm giác thân thể người trong lòng cứng ngắc, trong mắt hiện lên ý cười. Lần trước trong đêm sinh thần Hoàng hậu, hắn mượn cớ bị say rượu sờ hết thân mình Trác Kinh Phàm, cho nên đã biết điểm yếu trên người đối phương là chỗ nào, bởi vậy muốn áp đảo Trác Kinh Phàm không phải là việc khó. Chỉ là hắn không nghĩ đối phương mạnh mẽ như thế, dù sao đối phương cam tâm tình nguyện mới tốt.

Bất quá tức thời ăn chút đậu hũ cũng tốt , bởi vậy hắn thừa dịp đối phương còn đang kinh ngạc rất nhanh cúi đầu gặm môi đối phương. Nhìn Trác Kinh Phàm còn chưa có kịp phản ứng, Đậu Thuần cảm thấy mừng thầm lại liên tục hôn hôn vài cái, cuối cùng còn đem đầu lưỡi dò xét đi vào trong khoang miệng, từ từ nhắm hai mắt hôn đến mê say.

Bị Đậu Thuần phản đòn đặt ở dưới thân, trong lòng Thái tử rất giận, nghĩ muốn đẩy đối phương ra. Đối phương cố tình không nói một lời đã giở trò đồi bại làm thân thể này như nhũn ra, vốn là nghĩ đẩy tay của đối phương ra lại biến thành khoát lên đầu vai của đối phương. Trong lòng thật sự là vừa tức vừa vội, bản thân tới là muốn nhìn thương tích Đậu Thuần một chút, cũng không phải là vì muốn cùng đối phương lăn lộn trên mặt đất. Đậu Thuần thân mình cao to dùng lực cũng lớn tựa như một tòa núi đè lên thân thể Trác Kinh Phàm, muốn tránh cũng không thể tránh, liên tục giãy dụa đều vô dụng, chỉ có đáng thương chịu đựng đối phương chà đạp.

Trùng Sinh Thành Thái Tử Phi [ Hoàn ]Đọc truyện này MIỄN PHÍ!