Chương 4: Tự do

2.7K 96 3

Đàm Thanh Tuyền chĩa súng vào đầu Lôi Nặc, lớn tiếng nói với Chu Hồng: "Đi ra ngoài!"

Chu Hồng đành phải đóng cửa lại, trên cầu thang liền truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập. Chính là thủ hạ ở trong đại sảnh nghe được vang, chạy tới xem phát sinh chuyện gì.

Chu Hồng nhún nhún vai, thoải mái nói: "Không có việc gì, súng Nặc thiếu phát hỏa."

Anh phái mọi người đi lên lầu, một mình dựa ở bên tường, lặng lẽ tập trung vào khe cửa, nghe ngóng động tĩnh bên trong.

Đàm Thanh Tuyền không nói một lời, tay trái nắm quyền, dùng sức đánh lên vai phải Lôi Nặc.

Lôi Nặc "A" lên một tiếng, cánh tay phải nhất thời sai khớp, tê thanh mắng: "Đàm Thanh Tuyền, con mẹ đố hỗn đản!"

"Cám ơn khích lệ." Lời còn chưa dứt, lại một quyền hung hăng đánh vào vai trái.

Lần này Lôi Nặc cắn răng không phát ra tiếng, chỉ có sắc mặt nháy mắt trở nên tái nhợt, đau đến cả người đều là mồ hôi lạnh.

Đàm Thanh Tuyền lúc này mới đứng lên, sờ loạn một trận ở trên người Lôi Nặc, lôi ra hộp quẹt, mã tấu từ từ bao nhiêu thứ vụn vặt ném hết sang một bên. Vứt Lôi Nặc xuống mặt đất, tự mình nhặt chuỗi chìa khóa kia lên, mở ra vòng sắt ở cổ tay ra. Xoay người đến một tủ quần áo, lấy ra một bộ, thong dong mặc thật chỉnh tề.

Mặc quần áo xong, hắn ùy tay ném súng lên giường, tiêu sái cười với Lôi Nặc: "Hẹn ngặp lại." Xoay người đẩy cửa đi ra.

"Anh đứng lại đó cho tôi! Đứng lại --" Lôi Nặc ở phía sau gọi đến khàn giọng.

Đàm Thanh Tuyền dừng lại cạnh cửa, liếc Chu Hồng một cái: "Vào xem đi, đại thiếu gia phát cáu đó."

Chu Hồng vội vàng chạy vào tầng hầm, thấy Lôi Nặc nằm trên mặt đất, kinh ngạc hỏi: "Nặc thiếu, cậu...... cậu làm sao?"

"Mau ngăn hắn lại!" Lôi Nặc nhìn chằm chằm bóng lưng Đàm Thanh Tuyền rời đi.

"Nhưng mà, cậu đang nằm trên mặt đất......"

Lôi Nặc nhắm mắt: "Vậy còn không mau chỉnh khớp tay cho tôi?!"

"Nga, vâng." Chu Hồng sờ sờ cánh tay Lôi Nặc, quan sát hơn nửa ngày, khó xử nói,"Thực xin lỗi, Nặc thiếu, tôi không được."

Lôi Nặc thiếu chút nữa hộc máu: "Hảo, hảo. Con mẹ nó nhanh đỡ tôi đứng lên!"

Hai người lảo đảo đi đến đại sảnh, Lôi Nặc tìm trái tìm phải, không phát hiện thân ảnh người nọ, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Đàm Thanh Tuyền đâu?"

Mọi người ngẩn ra:"Đàm ca? Không phải ba năm trước đây, đã mất tích ......"

"Mắt bọn mày đều mù sao, vừa rồi hắn còn ở đây!"

Bọn thủ hạ đưa mắt nhìn nhau, có người cố ý ho khan vài tiếng, không nói tiếp.

"Con mẹ nó còn không nhanh chóng đuổi theo, một đám ăn hại!"

Tất cả mọi người cảm thấy Nặc thiếu này ăn nói không ra sao cả, hơn nữa thích cố tình gây sự. Lại thấy hắn quần áo hỗn độn, hai tay tựa hồ bị thương, vô lực buông bên người, một bộ dạng hổn hển, lại khinh thường thêm một chút. Động cũng không động, ánh mắt tập trung về hướng Chu Hồng.

Khốn Lưu - Thẩm Dạ Diễm (edit)Where stories live. Discover now