[JeJae] [1]

7.2K 328 43

* Khi Na JaeMin bị mù và Lee Jeno trở thành đôi mắt của Na JaeMin. Shot chỉ là những khoảnh khắc nhỏ trong một cuộc sống khác của hai người thôi.

#1. Trạm xe số ba.

Jeno lặng lẽ bước đi trên con đường vắng, chân bước đều theo từng bước đi của người phía trước, mắt vẫn không rời người phía trước nửa giây. Lâu lâu lại mỉm cười ôn nhu nhìn từng hành động của người kia.

Người trước mặt bây giờ, đang ngồi ở trạm xe yên tĩnh đợi xe bus tới. Jeno cách nơi người đó ngồi chỉ đúng năm bước chân, nhưng hắn không bước tới, mà chỉ lấy điện thoại ra, nhấn vào dãy số gọi ưu tiên rồi áp lên tai nghe.

« Bạn có điện thoại của Jeno, bạn có điện thoại của Jeno »

JaeMin giật mình vì tiếng nói phát ra. Ngẫm lại 3s mới nhận ra là từ điện thoại của mình thì nhanh chóng mở balo đang ôm trong lòng, lục tìm hồi lâu mới mò ra được điện thoại đang kịch liệt rung. Mò mẫm một lúc JaeMin mới áp lên tai nghe.

- Alo, tớ nghe!
« Cậu đang ở đâu? »
- Trạm xe số... - JaeMin đưa tay mò mẫm ở dãy ghế mình ngồi, tay chợt chạm vào ba miếng sticker thì mỉm cười - Số ba!
« Lại đọc sách ở thư viện nữa sao? »

Jeno hỏi, giọng điệu nửa ôn nhu nửa trách móc. Ở bên đầu dây này, hắn có thể nghe thấy cậu cười khúc khích thích thú, môi bất giác cũng cong lên.

- Thì nhiều sách hay quá mà!
« Vậy sao? Xem ra tớ cũng phải đến thư viện đó một chuyến mới được! »
- Welcome~~~ - JaeMin thích thú dài giọng.
« JaeMin à, xe bus đã tới chưa? »
Nghe Jeno hỏi JaeMin mới nhớ ra là mình đang đợi xe bus, liền đứng lên nghe ngóng rồi xụ mặt ngồi phịch xuống.

- Vẫn chưa tới! Chuyến cuối ngày nên người ta lười ra chăng?
« Tớ tới rồi này! »
- Hả?
« Tớ tới trạm xe số ba rồi này! »

Vừa dứt lời Jeno liền nhấc chân bước đi, còn dậm thật mạnh xuống đất để JaeMin nghe thấy.

- A~ đồ xấu xa! Sao không nói sớm?? - JaeMin chớp chớp mắt, mở miệng mắng - Cậu đang ở đâu?
« Trước mặt cậu! »

#2. Quà sinh nhật

JaeMin chạm vào cuốn lịch chữ nổi trên bàn học, giật mình nhận ra hôm nay là ngày 20.

Đúng ba ngày nữa là sinh nhật Jeno.

JaeMin trầm tư suy nghĩ, không biết năm nay nên tặng gì cho Jeno. Năm ngoái là áo sơmi in tên hai người, năm trước là hi sinh thân mình lăn xả xuống bếp nấu cho cậu ấy một bữa tối, sau đó thì bị Jeno mắng cho vì không nghe lời tự ý xuống bếp khi không có cậu ta. JaeMin bĩu môi. Lần đó rõ ràng các việc phải dùng dao JaeHyun huynh đã làm hộ cậu hết rồi, cậu chỉ có chọn lựa nguyên liệu và nêm nếm thôi, vậy mà Jeno vẫn mắng cậu, còn cấm cậu không được vào bếp. Lúc đó JaeMin giận Jeno ghê lắm, bỏ sang nhà JaeHyun huynh làm bóng đèn hết hai tháng liền, cho đến giờ khi hồi tưởng lại JaeMin vẫn cảm thấy còn uất ức đây!

Bỏ qua chuyện đó, giờ nghĩ cái gì làm quà cho Jeno đã. Cái gì được nhỉ? Nghĩ nghĩ một hồi, JaeMin cũng không nghĩ được nên tặng gì, nên lục lọi trong ngăn kéo tìm điện thoại, mơ hồ bấm từng chỗ.
" Đây là số điện thoại của Lee DongHyuck, bạn có muốn gọi không? "
JaeMin liền bấm "gọi". Tiếng tút thứ tư vang lên, đã có người bắt máy.

[SeriesOneshot] [NCTDream] Trúc Mã Trúc MãĐọc truyện này MIỄN PHÍ!