Chương 4: Ác mộng

11.2K 487 10

Sau khi đuổi đám thị thiếp đáng ghét kia ra khỏi tẩm cung, Thái tử đi đến giường rồi nhanh chóng nằm xuống nhưng vẫn không thể nào ngủ ngon giấc.

Trong giấc mơ, Thái tử thấy mình đang bước vào một tiểu viện cũ kĩ. Trong sân vắng lặng, không một bóng người, trên mặt đất, những chiếc lá vàng bị gió thổi bay khắp nơi, không gian có phần tiêu điều.

Đột nhiên, có một bàn tay vô hình đẩy Thái tử, bước nhanh chóng bước vào cổng tròn, rồi tiến đến hành lang gấp khúc, cuối cùng, Thái tử đã đến được gian nhà nằm ở phía Bắc.

Nhưng Thái tử vẫn không dừng lại, mà đi đến một gian phòng nhỏ, nằm phía sau.

Khi đứng trước gian phòng, dường như trái tim của Thái tử đập rất nhanh. Đột nhiên, một âm thanh phát ra từ bên trong phòng khiến cho Thái tử nhanh chóng tiến về phía trước vài bước rồi vội vàng mở cánh cửa…

Trong nháy mắt, khung cảnh nhanh chóng thay đổi. Thái tử đang thấy cảnh tượng đêm hôm ấy, tại yến tiệc mừng công của Huệ Vương.

Trong lúc đang ngồi bên cạnh phụ hoàng, chăm chú quan sát bốn nam tử múa kiếm, đột nhiên, một tên lặng lẽ tiến về phía Thái tử, Thái tử nhanh chóng lấy lại tinh thần rồi đứng bật dậy.

Nhưng khi Thái tử vừa định lùi về phía sau thì lại phát hiện ra hai tay của mình đang bị kẻ nào đó giữ chặt, chỉ còn biết trơ mắt đứng nhìn đoản kiếm cắm sâu vào ngực của mình.

Thái tử nhanh chóng quay đầu lại, nhìn kẻ đang giữ chặt đôi tay của mình, đó là gương mặt nho nhã, cao quý của Huệ Vương.

“Thái tử điện hạ, ngươi chết đi”

Huệ Vương mỉm cười, rồi lên tiếng.

Thái tử nhìn Huệ Vương bằng ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc, cảm thấy rằng kẻ đang đứng trước mặt quả thật là rất kinh tởm. Nhưng khi Thái tử vẫn còn chưa kịp mắng đối phương vài câu thì khung cảnh lại nhanh chóng thay đổi.

Bây giờ, Thái tử đã quay về tiểu viện rách nát, bước vào bên trong phòng được bài trí một cách đơn giản với những vật dụng cũ kĩ.

Thái tử nhanh chóng vén tấm rèm bằng vải thô lên, gian phòng được bài trí khá đơn giản, điều này chứng tỏ rằng chủ nhân của nó đang phải trải qua một cuộc sống cơ cực, túng thiếu.

Trong lòng Thái tử không tránh khỏi cảm giác khó hiểu. Từ bên trong, một tiểu hài tử vội vàng chạy ra, nó lướt qua Thái tử rồi lao vọt ra ngoài.

Thái tử nhíu mày, hắn nhanh chóng quay đầu lại nhưng bóng dáng của tiểu hài tử kia đã biến mất.

Thái tử mím môi rồi tiếp tục bước vào bên trong, bóng dáng của người đang nằm trên chiếc giường khiến cho Thái tử cảm thấy vô cùng kinh ngạc.

Người kia đầu đội mũ, trên người lại khoác một bộ y phục với chiếc áo đỏ thẫm cùng một chiếc quần màu trắng, trên thắt lưng của đeo miếng ngọc bội và một chiếc túi thơm màu vàng.

Bộ y phục đó vốn dĩ là dành cho Thái tử, Thái tử kinh ngạc, vội vàng bước đến bên cạnh chiếc giường nhìn dung mạo của người kia, người đó vô cùng quen thuộc nhưng cũng không kém phần xa lạ.

Trùng Sinh Thành Thái Tử Phi [ Hoàn ]Đọc truyện này MIỄN PHÍ!