Chương 94 - Thiên Ưng Các

8.6K 219 87
                                                  

Em nó dài nắm dài nắm *^_^*

Nhắc lại, ai ngồi thuyền Thiên Phàm chuẩn bị phao cứu sinh *^_^*.

Chương 94 - Thiên Ưng Các [ Cái gì gọi là tai bay vạ gió]

Gần tới cửa ải cuối năm, lại càng cảm thấy thời gian trôi nhanh hơn một chút. Ngày hôm đó sau khi lâm triều xong, khó có được trước ngự thư phòng không có ai đứng chờ thảo luận chính sự, Tứ Hỉ cười ha hả nói: " Hoàng thượng có muốn xuất cung đi dạo một chút không? Gần đây trong thành rất náo nhiệt a."

Sở Uyên nói: " Có việc gì vui sao?"

" Chuyện đại hỷ thì không nhưng những chuyện vui nho nhỏ thì ngày nào cũng có." Tứ Hỉ nói: " Hiện tại cũng sắp tới năm mới rồi, các thương nhân đều đang vắt óc suy tính, tìm đủ biện pháp chiêu mộ khách nhân, nhiều thứ hiếm lạ cũng từ khắp nơi đổ về vương thành. Người muốn thành thân cũng nhiều, nghe nói muốn mời gánh hát góp vui trong ngày hỉ sự cũng phải tranh giành nhau, ngay cả cồng chiêng cũng tăng giá chóng mặt."

" Ngươi ngược lại biết rõ ràng a." Sở Uyên bật cười: " Cũng được, ra ngoài đi dạo giải sầu cũng tốt."

Tứ Hỉ hầu hạ hắn thay thường phục, chủ tớ hai người cũng không ngồi kiệu mà đi bộ ra ngoài hoàng cung. Trên đường phố quả nhiên là vô cùng náo nhiệt, các nhà đang đón tân nương cũng rất nhiều, còn gặp phải một nhà giàu vừa đi vừa không ngừng phân phát kẹo mừng, nhân đậu phộng trộn với hạt sen hầm nhuyễn, bao phủ bên ngoài là lớp mạch nha, ngọt ngào như mật, nhận vào tay như nhận chút cát điềm.

Dân chúng chen chúc hai bên đường tươi cười nhận lấy kẹo mừng, hưởng chút không khí hân hoan, các tiểu oa nhi lại càng lanh lợi hoạt bát chạy nhảy vòng quanh, không cẩn thận ngã sấp xuống, tay nhỏ bé dính đầy mạch nha kéo vạt áo Sở Uyên lau lau, lưu lại dấu vết màu vàng nâu của đường và màu đen của đất.

" Ôi chao!" Tứ Hỉ sốt ruột.

" Không sao, tiểu hài tử không cẩn thận mà thôi." Sở Uyên cười cười, ý bảo hắn đừng dọa đến tiểu oa nhi: " Đi thôi, ngay đằng trước chính là phủ đệ của Thiên Phàm, vừa lúc tới xem một chút, ba ngày nay cũng không thấy hắn vào triều."

" Dạ." Tứ Hỉ giúp hắn xoa xoa vạt áo, lách qua đám người đi về phía phủ Tướng quân. Nhật Nguyệt sơn trang là môn phái đứng đầu trên giang hồ, bởi vậy xây dựng tòa nhà cho tam thiếu gia đương nhiên cũng không hề nhỏ, mái nhà cong cong góc cạnh mượt mà uyển chuyển, mái ngói đỏ tươi, bảng hiệu là do Sở Uyên đích thân viết, nhìn xa xa cực kì có khí thế.

" Hoàng thượng." Phía sau có người nhỏ giọng kêu.

Sở Uyên xoay người lại.

Lưu Đại Quýnh xách trong tay vài bao thuốc bổ, chạy tới chỗ hai người, nói: " Có phải Hoàng thượng đang muốn tới phủ đệ của Thẩm tướng quân không?"

Sở Uyên gật đầu: " Trùng hợp như vậy, tới đây rồi mà cũng có thể gặp Lưu ái khanh."

" Thực không dám giấu diếm, vi thần cũng đang muốn tới xem Thẩm tướng quân một chút, cũng đã bị bệnh ba ngày rồi, vi thần rất là lo lắng." Lưu Đại Quýnh lắc lắc mấy cái bọc giấy trong tay: " Đây chính là thứ tốt, đại bổ a!"

ĐẾ VƯƠNG CÔNG LƯỢC Edit - Ngữ Tiếu Lan San - HaerieNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ