Chương 19

2.3K 148 0


Cậu lại khóc, những giọt nước mắt nóng hổi ấy vô tình rơi xuống tay của anh.

- Cậu sao vậy? Tôi nói có gì sai thì cậu bỏ qua nhé.- Anh khẽ nói.

- Tại sao bây giờ cậu mới nói ra câu đó? Cậu biết tôi chờ đợi chứ. Nhưng quá muộn rồi!- Cậu nói trong tiếng nấc.

- Đúng quá muộn rồi! Cuối tuần này tôi phải đính hôn!- Anh thở dài.

- Tôi cũng vậy!

- Cậu có thể làm điều này cho tôi không?

- Điều gì? Nếu làm được tôi sẽ làm!

- Cậu... nói thích tôi được chứ?- Anh ngập ngừng.

- ..........!

- Không nói cũng được! Thôi về đy!- mặt anh buồn rười rượi.

Anh đứng lên, nhưng cậu không đy theo anh, cậu dừng lại 1 lúc. Bất chợt, cậu chạy đến ôm anh.

- Tôi thích cậu. Thích cậu nhiều lắm!

- Hì. Cảm ơn cậu. Cuối cùng tôi cũng được nghe câu đó.

Anh xoay người lại, đặt lên môi cậu 1 nụ hôn. Thời gian như ngừng trôi. Cậu đẩy nhẹ anh ra.

- Về thôi!- Cậu ké tay anh đy.

Trên môi cả người đều nở 1 nụ cười mang tên hạnh phúc. Anh lái xe đưa Cậu về trường.

Tại trường.

2 người đến trường cũng là giờ ra chơi. Vừa bước vào lớp thỳ họ đã bị 1 đám người bu lại. Trong đó có: Mỹ Kỳ, Thiên vũ, Chí Hoành, T.Kiệt.

- 2 người đy đâu vậy hả?- đồng thanh tập 1.

- Đy chơi thôi!- Anh nhún vai trả lời.

- Đy chơi mà cả 2 cứ cười tủm tỉm như điên.- đồng thanh tập 2.

- Hì!- Anh và cậu cười trừ rồi tay trong tay bước về chỗ.

- Haizzz. Vậy không cần chúng ta giúp nữa rùi!- Mỹ kỳ than thở đủ cho 3 người còn lại nghe thấy.

- Ờ biết vậy khỏi chat chit gì với 2 người đó cho mệt!- Chí Hoành đưa miếng bánh ngọt vào miệng.

- Nhưng chiều 1 người đó đến công viên Thiên Đường sao?- T.Kiệt lo lắng.

- Kệ đy, 2 người đó đy chơi chung chứ sao!- Thiên vũ nhún vai bước ra khỏi lớp.

- Bó tay!!!- T.Kiệt, Chí Hoành vs Mỹ Kỳ đồng thanh.

Trong giờ học, 2 anh chị nhà ra cứ rút đt ra ngồi nhắn tin làm cho 4 người kia lắc đầu ngán ngẩm.

- Yêu quá hóa điên!- Chí hoành lên tiếng.

- Còn mấy ngày nữa chứ mấy.- T.Kiệt nói nhỏ.

- Là sao?

- Thì hôm nay là thứ 5 vậy là còn 3 ngày nữa Nguyên nguyên phải kết hôn rồi.- T.Kiệt thản nhiên nói.

- Sao giống Tuấn Khải quá vậy?- Thiên vũ và Mỹ Kỳ không hẹn mà nói nhanh.

- Ọc, không lẽ 2 người đó kết hôn với nhau.- Chí hoành đưa ngón tay lên miệng, có vẻ đăm chiêu. Ai có biết gương mặt đó đang mưu tính chiện gì. =.=

- Nếu là vậy thỳ phải làm cho bọn họ đau khổ 1 tý.- Thiên Vũ đề nghị kèm theo nụ cười gian trá.

- Kế hoạch nè - chí Hoành nhỏ to vs mấy người đó.

- OK, cuối giờ nhé.- cả 4 người tinh nghịch nháy mắt với nhau.

T.Kiệt bỗng quay sang cậu và anh.

- Cuối giờ 2 cậu gặp bọn tớ nói chuyện chút, ở phía sau trường ấy.

Cậu và anh ngồi đơ như cây cơ. Mỗi người đang có dấu hỏi to đùng trên đầu. Họ chẳng buồng nhắn tin nữa, cứ ngồi ngẫm nghĩ đy đâu. Rốt cuộc cũng gục xuống bàn ngủ ( hixx ). Còn bên bàn bên kia thỳ... ôi thôi. Tên T.Kiệt cười ôm quyển sách che mặt mà cười nãy giờ. Giả vờ làm mặt hình sự nói chuyện với 2 người đó mà nhìn mặt họ buồn cười muốn chết.

Cuối giờ học, bãi cỏ sau trường.

- Mọi người gọi bọn tôi ra đây có chuyện gì không?- Cậu lên tiếng.

- Nguyên nguyên à! Tớ nghĩ cậu với Tuấn Khải nên cắt đứt mọi quan hệ đy- Thiên Vũ nghiêm giọng nói.

- Cái gì?- cả 2 cùng đồng thanh.

- Đúng vậy!- Thiên vũ nói tiếp- Cả 2 cậu đều sắp đính hôn nên kết thúc đy là vừa. Nếu không sau này thỳ....- Thiên vũ thở dài, quay mặt đy 😂😂😂😂cười trong âm thầm.

Anh và cậu nhìn 3 người còn lại, cái họ nhận được chỉ là sự im lặng đồng tình.

- Uhm, chỉ 1 ngày nữa thôi.- nói rồi anh kéo tay cậu đy.

Để lại 4 con người đang cười lăn cười bò ở dưới đất.

- Không ngờ cậu diễn đạt thật.- Mỹ Kỳ nói trong tiếng cười.

- Tớ cũng không ngờ luôn ấy.

- Haha- 4 đứa điên cười với nhau.

Trở lại với Anh và cậu.

- Cậu kéo tôi đy đâu vậy?- Cậu dằng tay anh ra.

- Thì tận hưởng những giây phút cuối cùng trong cuộc đời.- Anh nháy mắt vs Cậu rồi kéo cậu vào xe.

- Đy đâu mới được chứ?- Cậu vừa thắt dây an toàn vừa nói.

- Ờ... đy ra biển đy.!-anh búng tay 1 cái.

- Uhm! Tùy cậu.

Anh lái xe ra biển. Gió thổi mát rượi.

- Tôi ngủ 1 chút, khi nào đến cậu kêu tôi dậy.- Cậu đề nghị rồi bật ghế ngã ra sau tý cho dễ ngủ.

- Uhm!

Cậu ngủ được 1 lúc thỳ anh cởi áo khoác đắp lên người cậu.

Kítttt.....- chiếc xe dừng lại.

Biển buổi sáng vắng người thật. Màu xanh dịu dàng của biển làm người ta cảm thấy thật thanh thản.

- Vương Nguyên, đến biển rồi này!- Anh khẽ lay người cậu.

- Ơ uhm- Cậu lấy tay dụi mắt rồi nhìn ra biển- Đẹp thật.- cậu chỉ thốt lên 2 tiếng rồi bước ra khỏi xe.

Họ cởi giày để trong xe rồi chạy xuống bãi cát.

- Cát trắng mịn thật đấy- anh mỉm cười nhìn cậu.

- Uhm.- cậu mỉm cười lại.

[ Chuyển ver ] [Kaiyuan ] Sát thủ " thiên thần "Đọc truyện này MIỄN PHÍ!