Chap 31: Tang Lễ

1.6K 58 1

Tang lễ của hắn được tổ chức vào một ngày mưa.. Mọi người ai nấy đều cũng buồn rầu, đều cũng tiếc nuối cho chàng trai trẻ ra đi sớm. Mọi người đều tham dự đông đủ, ai cũng khoác lên mình một bộ đồ đen, tay cầm ô đứng trước mộ, nhìn vào tấm hình đang cười rất tươi của hắn. Mẹ của hắn đang khóc nức nở , anh thì chỉ đứng bên cạnh ôm mẹ của mình để an ủi. Trone thì đang an ủi Yumi, Quỳnh Anh thì đang lo lắng cho nó ở bên cạnh. Bỗng nhiên nó hất mạnh Quỳnh Anh ra, chạy thẳng đến chỗ ngôi mộ của hắn. Vì cú hất khá mạnh nên Quỳnh Anh không giữ được thăng bằng té về phía sau, ngẩng mặt lên thì đã thấy nó đang kêu gào bới tung đất mộ hắn.

Nó chạy đên bên mộ, mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, nó dùng hết sức lực đê bới tung ngôi mộ hắn lên, miệng không ngừng hét:

- Em không tin! Anh nói dối em! Mọi người nói dối tôi, anh ấy chư chết, anh ấy vẫn còn sống! Khánh, anh chưa chết đúng không? Tất cả là lừa dối, anh mau xuất hiện đi! Nhìn em thế này anh vui lắm sao?!

Huy Nam đau lòng nhìn nó, rồi lại gần kéo nó ra khỏi ngôi mộ, khẽ nói:

- Khởi My, Khánh chết rồi, em đừng làm loạn nữa được không? Đừng đào bới nữa, em có lật tung nơi này lên, em ấy cũng không thể sống lại được đâu.

Nó không biết lấy đâu ra sức mạnh, hất mạnh tay anh ra hét:

- Anh nói dối, em không tin! Khánh... Khánh, anh ấy... anh ấy chưa chết, anh ấy chưa chết!!!_nó cố chấp, người con trai luôn bên cạnh nó, âu yếm bây giờ vì sự nó cứng đầu của nó mà chết sao ?

Mặc cho đôi tay đã bắt đầu rướm máu vì đào dưới đất, nó vẫn tiếp tục, vẫn không ngừng đào bởi vì nó tin rằng dưới nền đất giá lạnh đó không phải là hắn, chỉ là một mô hình bằng cao su, chỉ là một mô hình giống hắn thôi. Anh im lặng nhìn nó, cô gái này đã hoàn toàn không thể ngăn cản được nữa rồi. dù biết là vô ích nhưng nh vẫn lên tiếng ngăn cản:

- My à, Khánh chết rồi, đừng làm loạn nữa được không em?

Nó vẵn cứ tiếp tục đào, miệng vẫn tiếp tục hét:

- Không! Em không tin, anh nói dối! Anh ấy.... chưa chết!

Chát..... một âm thanh sắc nhọn vang lên giữa bầu trời đang hỗn loạn, nó bất ngờ ngước nhìn bàn tay run run vừa mới tát nó đang ở giữa không trung.

- Bác? MẸ!?_Hai âm thanh vang lên cùng lúc, một là của nó và một là của anh.

Mẹ hắn tức giận hét lớn:

- Cô hại nó chưa đủ sao? Nó chết rồi, cô cũng không cho nó yên nghỉ, cứ phải đào ngôi mộ nó lên sao!?

-....._Nó không nói gì chỉ im lặng.

Mẹ hắn run run chỉ vào mặt nó quát:

- Nó yêu cô như vậy bây giờ thì sao? Nó chết rồi! Có phải cô rất hài lòng? Không đúng, phải là quá hài lòng bởi vì cô chính là người mong muốn nó chết nhất mà không phải sao? Giờ nó chết rồi đấy! Cô không cần phải dối trá gì nữa, bộc lộ hết bộ mặt thật đi! Chúng tôi cũng không cần cô đến đây thương tiếc dùm, cô biến đi! _Nói rồi bà túm lấy nó đẩy nó đi. Vì mộ của hắn ở trên đồi, vì trời mưa nên trơn trượt, vì nó không hề phản xạ gì mà chỉ thả người cho nên trượt chân ngã xuống ngọn đồi, đâm vào gốc cây, cành cây nhọn đâm thẳng vào ngực.

Mẹ hắn bất ngờ trước cảnh tượng đó, không thể nào ngờ rằng mình lại mạnh tay đến mức hất thẳng nó xuống đồi. Nó nẳm trên nền đất lạnh giá đang thoi thóp thở, vì ở dưới mưa nên máu càng chảy nhiều hơn. Ai cũng cuống cuồng lo lắng cho nó, người thì đang gọi cấp cứu, người thì lo cầm máu cho nó nhưng chỉ có riêng mình nó là nằm im ngửa mặt nhìn trời, khóe môi khẽ nhếch lên. Chả thấy đau gì cả, không đau một chút nào, có vẻ như nó đã mất hết cảm giác đau. Đau nhất chỉ có tim, nơi đó olà nơi đau nhất nhưng có lẽ con tim vì quá đau mà sớm đã mất hết cảm xúc rồi. Trước khi lịm đi vì thiếu máu, nó nhìn thấy dòng người đứng xung quanh nó đang lo lắng nhìn nó, nó nhìn thấy anh đang cố gắng cầm máu cho nó và nó nhìn thấy... từ xa có một người con trai đang nhìn nó bằng ánh mắt lo lắng.

Là em ảo tưởng hay là anh đã quay lại?...

_____ END CHAP 31 _____

[Fanfic VinZoi_Ver] Tôi Yêu Em! Thiên Thần Của Tôi Đọc truyện này MIỄN PHÍ!