Chương 78. Dường như uống say.

38.8K 51 9

Editor : Hạ Phong

Post by: Khoai Môn Kem

Thấy cô yên lặng không nói lời nào, Mạch Tương Tư không khỏi cảm thấy khẩn trương.

"Sanh Tiêu, hay là em không tin chị?"

"Chị..." Mạch Sanh Tiêu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trước mắt, lại như thế nào cũng không nói nổi ra lời.

"Sanh Tiêu, chẳng lẽ em thật sự nghi ngờ chị sao? Chiếc CD kia bị tráo không phải do chị làm, còn có, ngày đó chị bị đưa đi, băng ghi hình cũng không thể nói rõ được gì, chị không có lí do gì để làm như vậy cả, em nghĩ xem, chị sao có thể nhẫn tâm đẩy em vào hố lửa? Nếu thật sự là như vậy, trước đây sao phải cứu em?" Tương Tư vội vàng giữ chặt tay Sanh Tiêu, "Em cũng đã thấy cái bác sĩ tên là Từ Khiêm kia, anh ta còn có cái gì không thể làm được chứ? Ô ô..." (khóc để là huhu nghe củ chuối sao ý nhỉ T_T)

Tương Tư tựa vào lưng em gái, đau đớn khóc: "Chị cũng muốn đứng dậy, không muốn mọi chuyện đều phải dựa vào em, nhưng mà chị còn có cái gì? Em có Duật Tôn, em có có nửa ngôi nhà, nếu chị đến cả người thân duy nhất cũng không còn bên cạnh, chị sẽ phải trở lại thể giới chỉ có một mình mình. Sanh Tiêu, em sẽ không hiểu được, lúc đó sau khi nhà ta xảy ra chuyện, chị bị bỏ mặc trong bệnh viện, có bao nhiêu bệnh nhân cần chăm sóc như vậy, chỉ có mình chị là không có ai, chị chỉ là không muốn quay trở lại cuộc sống như vậy thôi..."

Mạch Sanh Tiêu có chút động lòng: "Chị, chẳng lẽ chị muốn trốn tránh cả đời? Chị không đứng lên, thì làm thế nào để đối mặt?"

"Chị không biết, chị không biết..."

Sanh Tiêu vỗ nhẹ lên lưng ả mấy cái: "Chúng ta đứng lên," Cô buông Mạch Tương Tư ra, sau khi đứng dậy, bàn tay phải hướng đến Tương Tư: "Em đi cùng chị."

"Không...chị không dám."

Hi vọng trong mắt Sanh Tiêu từ lúc buông tay xuống thì trở nên ảm đảm, bước đi của Mạch Tương Tư vừa rồi, tốc độ trầm ổn mà thoải mái, một trời một vực với lời ả nói.

Ả nhất quyết nói không dám đứng dậy, chằng lẽ mấy bước vừa rồi của ả, là Mạch Sanh Tiêu hoa mắt nhìn lầm sao?

Hai chân Tương Tư khẩn trương đến cứng ngắc, ả luôn luôn chú ý, che giấu, không ngờ trước sự bức bách của Từ Khiêm và Duật Tôn cũng không lộ ra chân tướng, mà lại dại dột đứng lên trước mặt Mạch Sanh Tiêu.

Ả hận không thể tát mình vài cái (tát luôn và ngay ạ), nếu không nghĩ tới có thể ở trước mặt Sanh Tiêu cảm thụ được những cảm giác tuyệt vời, bây giờ ả có thể ngồi trên xe lăn, tranh thủ lấy được không ít nước mắt của Sanh Tiêu.

"Vậy chị cam lòng mãi như thế phải không?"

"Chị không cam lòng."

"Không cam lòng thì đứng dậy." Giọng nói của Sanh Tiêu không khỏi cao lên, sắc bén đến mức ngay bản thân cô cũng thấy giật mình, nhìn thấy bộ dạng cam chịu này của Tương Tư, trong lòng cô càng trào ra cảm giác khó chịu.

Bàn tay nhỏ bé của cô khoác khuỷu tay Mạch Tương Tư, tay còn lại vòng qua eo Tương Tư, cố sức kéo ả dứng lên, "Chị, chị phải nhớ kỹ, có thể đứng dậy, thì không được ngồi xuống."

Chìm Trong Cuộc Yêu (full) - editor: Khoai Môn KemĐọc truyện này MIỄN PHÍ!