Chương 4

6.8K 315 37

"Hạ Tê cậu..."

Tần Nhạc tưởng như chính mình nghe nhầm, là người từng trải ở công ty, thật sự hắn có biết một chút về Hạ Tê, sự việc lúc trước vì từ chối bồi giường mà suýt chút nữa bị hủy dung, Tần Nhạc làm sao cũng không nghĩ ra, một người mạnh mẽ như vậy lại sẽ chủ động mở miệng đề nghị chuyện này.

Hạ Tê vì xấu hổ mà hai gò má đến lỗ tai đều đỏ, trong mắt ngấn lệ, cậu cúi đầu thật thấp: "Xin lỗi làm cho anh thất vọng rồi, em... em như vậy mà lại chen chân vào không gian của Lục tiên sinh và Bách Mộc Xuyên..."

"Đừng nói giỡn." Tần Nhạc bùng nổ hỏa khí, "Cái gì chen chân! Lục tổng mấy ngày trước còn cùng với người nào khác đây! Bách Mộc Xuyên bất quá cũng là được Lục tổng để ý một chút, ngay cả tình nhân còn chưa phải là, cậu ta thật đề cao bản thân, còn chen chân, không phải chỉ là..."

Hạ Tê cả cái cổ đều đỏ, Tần Nhạc vung vung tay: "Tôi không phải nói cậu, đừng để ý..."

Không biết là bị Hạ Tê luôn luôn theo khuôn phép cũ không tranh không đoạt làm cho khiếp, hay do bị Bách Mộc Xuyên chọc tức, hoặc là cảm thấy được việc này không mất mác gì mà còn là biện pháp hay, Tần Nhạc chỉ do dự vài giây liền đem thẻ phòng vẫn luôn siết chặt trong tay đưa cho Hạ Tê.

"Cảm tạ... Cảm tạ Tần ca." Hạ Tê đầu ngón tay đều đỏ, cậu trước sau cúi đầu, "Cảm tạ."

Tần Nhạc sắc mặt phức tạp, thấp giọng nói: "Tôi... Tôi thay cậu gọi điện thoại, Lục tổng có khả năng tâm tình không tốt, vạn nhất hắn... cậu đừng quá để ý, trở về là được."

Hạ Tê rõ ràng, gật gật đầu, cậu chẳng qua là nhịn không được, dùng đến phương pháp tối bỉ ổi không thể tha thứ này... tạo cho mình một cơ hội, có lẽ sẽ bị Lục Hiên giễu cợt đá ra, có lẽ sẽ bị nam nhân miễn cưỡng chập thuận, Hạ Tê nhắm mở mắt, cậu là quá thích Lục Hiên, thích đến điên rồi.

Không ai cùng cậu, không có người đại diện dẫn đường, Hạ Tê một minh, lo sợ bất an mang theo thẻ đi đến khách sạn.

Thời điểm nhìn thấy Hạ Tê, Lục Hiên có chút bất ngờ, chuyện của Bách Mộc Xuyên hắn đã biết rồi, nghe thư ký nói người đại diện của Bách Mộc Xuyên lo sợ tái đến mét mặt mày, Lục Hiên chính hắn ngược lại là không quá để ý, ngày đó liếc mắt một cái vừa ý Bách Mộc Xuyên, đơn giản chỉ là vừa ý bộ dáng cậu ta, sau đó cùng dùng bữa một lần, cảm giác cũng giống nhau, có cũng được mà không có cũng được, thật sự bao dưỡng một thời gian là có thể, mà... Nhớ tới cái tin nhắn buồn cười kia Lục Hiên lắc đầu mỉm cười, thật muốn hắn bồi Bách Mộc Xuyên chơi cái trò tình ái ve vãn này sao.

Lục Hiên luôn luôn chỉ thích tình nhân hiểu chuyện ngoan ngoãn, biết đúng mực là quan trọng nhất, Bách Mộc Xuyên loại này, Lục Hiên không có hơi sức mà đi bồi.

Lục Hiên nhìn một chút người trước mắt đang run lẩy bẩy đến đáng thương này, bất đắc dĩ nở nụ cười: "Là bị người đại diện bắt tới sao?"

Hạ Tê từ lúc bước vào phòng đã không nói chuyện, cậu vì căng thẳng mà sắc mặt trắng bệch, nghe vậy lắc lắc đầu, Lục Hiên bật cười: "Đừng sợ, phải.. Gọi là Tần Nhạc đi? Không có chuyện gì, trở về đi thôi, nói cho hắn biết chuyện không liên quan tới hắn, không sao rồi."

Tê Tức Chi LụcĐọc truyện này MIỄN PHÍ!