Chương 6 - Bồ đề tâm kinh

8.9K 351 141
                                                  

Chương 6 – Bồ đề tâm kinh [ Mưu đồ ở mọi nơi]

Trong phòng rất yên tĩnh.

Lúc lâu sau, Đoạn Bạch Nguyệt mới trầm giọng nói: "Đi ra ngoài!"

Đi ra cái gì mà đi ra!!! Đoạn Dao vẫn còn chìm đắm trong nỗi khiếp sợ không cách nào kềm chế được, tạm thời chưa lấy lại bình tĩnh.

Đại khái là vì phải đối diện với hai luồng ánh mắt sáng như đuốc, sau lưng Đoạn Bạch Nguyệt nổi đầy gai ốc, dứt khoát phất tay đi ra ngoài.

Đoạn Dao sống chết kéo hắn lại.

Trán Đoạn Bạch Nguyệt nổi đầy gân xanh.

"Là ai nha?" Đoạn Dao chẳng chịu buông tha.

Đoạn Bạch Nguyệt đau đầu, chính bản thân hắn cũng không hiểu được vì sao mình sẽ phạm phải sai lầm ngu xuẩn như thế.

"Ta nói rồi mà, ngươi sao phải quan tâm đến tình hình trong hoàng cung nhiều đến vậy." Đoạn Dao cảm thấy mình đã bắt được chân tướng, trước đây còn cho rằng ca ca muốn làm Hoàng đế, bây giờ ngẫm lại, hóa ra còn có một.... nguyên nhân khác?? Suy nghĩ một lúc, lại nói: "Nhưng nếu theo tính tình của ngươi, bất kể coi trọng người nào, đừng nói là đang ở trong cung, cho dù ở Bồng Lai Tiên Sơn thì chỉ sợ cũng sẽ kéo về nhà cho bằng được, vì sao lần này lại có thể ẩn nhẫn như thế?"

Đoạn Bạch Nguyệt nghẹn lời, trên thực tế hắn căn bản cũng không muốn giải thích.

Đoạn Dao giật mình: "Chẳng lẽ người ngươi thích là Hoàng hậu?"

Đoạn Bạch Nguyệt: "..."

Đoạn Dao chậm chạp nhớ lại: "Không đúng a, ta chưa từng nghe nói Sở quốc có Hoàng hậu."

Đoạn Bạch Nguyệt siết chặt nắm đấm.

Đoạn Dao cảnh giác lùi về phía sau hai bước, nói: "Được được được, ta không hỏi nữa."

Đoạn Bạch Nguyệt hừ lạnh một tiếng, bước nhanh ra khỏi phòng.

Đoạn Dao tiếp tục nghĩ, chẳng trách nghe tin Sở hoàng xuất cung liền tâm trạng không tốt, tám phần là bởi vì người thương cũng phải đi theo.

Từ ngàn dặm xa xôi đuổi tới, lại chưa được gặp mặt một lần, nghĩ cũng thật thê thảm.

Vài ngày sau, ngay cả Đoạn Niệm cũng thấy buồn bực, Vương gia và Tiểu Vương gia làm sao vậy nhỉ, ăn cơm cũng phải ngồi bàn riêng.

Đang yên đang lành mà, hơn nữa không nghe nói có cãi nhau.

Tháng tư ở Giang Nam, mưa ào ào trút xuống, cảnh sắc tự nhiên sẽ rất đẹp, chỉ có điều ai cũng rất phiền não vì lầy lội. Một nam tử trẻ tuổi lưng mang giỏ trúc, hai tay chống cằm ngáp dài chờ mưa tạnh để tiếp tục hái thuốc, gương mặt trắng trẻo, ngũ quan thanh tú, vừa nhìn đã biết là người vô cùng nhã nhặn và tốt bụng.

"Ui~~~..." Sau lưng truyền đến một tiếng rên rỉ, trong rừng sâu hoang vu vắng vẻ có chút rợn người.

Nam tử hoảng sợ tột bậc, quay đầu lại xem thì thấy một ông lão y phục tả tơi như ăn mày, cũng không biết đã nằm đó từ lúc nào.

ĐẾ VƯƠNG CÔNG LƯỢC Edit - Ngữ Tiếu Lan San - HaerieNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ