Chap 52: Hủy hôn ước

1.8K 79 11


Tất cả dường như đang quay lưng với nó, không ai nghe nó nói, nó đâu phải người gây ra tội. Tại sao không tìm hiểu mà trút giận lên nó?

Những giọt nước mắt ấm ức giàn dụa trên khuôn mặt xinh đẹp của nó. Nếu đã muốn ở bên nhau thì nó cho cả hai toại nguyện. Nó xách vali ra lấy đồ của mình xếp vào, việc gì nó phải chịu ấm ức ở cái nơi thế này, đâu phải nó có mỗi đây là nhà. Càng nghĩ nó càng quyết tâm rời khỏi ngôi nhà này, vứt bỏ đi cái danh phận đã ràng buộc hai đứa nó hơn một năm qua.

Lúc nó lên taxi cô Phương cũng vừa về nhà, muốn hỏi nhưng chiếc xe đã phóng đi. Cô Phương nhìn theo chiếc xe một lúc rồi vào nhà. Không còn ai ở nhà.

Nó trở về biệt thự nhà mình, về lại chính ngôi nhà của mình ít ra cũng cho nó chút niềm an ủi. Trong cuộc sống mệt mỏi này vẫn còn một chốn cho nó quay về, còn nơi che chở cho nó những ngày mưa nắng, thậm chí chỉ cần cho nó cảm giác an toàn, tin tưởng để có thể khóc cho thỏa nỗi lòng.

Mọi thứ vẫn y nguyên, vẫn luôn chào đón nó. Nó bấm khóa tự động và cánh cửa từ rừ mở ra. Trong nhà không thấy ai, nó lôi điện thoại ra gọi cho chị Hoa.

"Alo Hà Mi hả?"

Chị đang ở đâu vậy?

"À chị xin nghỉ về quê rồi. Có việc gì hả?"

Dạ thôi

Nó cúp thẳng máy rồi bấm gọi cho thư kí riêng.

Chị đặt cho tôi vé máy bay qua Mỹ chuyến sớm nhất có thể trong hôm nay.

"Dạ vâng"

Một cô gái ở đầu giây bên kia có hơi ngạc nhiên nhưng vẫn không đưa ra câu hỏi.

Nó vứt vali giữa nhà rồi đi lên phòng tắm riêng, để mặc dòng nước liên tục dội vào người. Khóc. Đây là lần thứ hai hắn khiến nó khóc vì người con gái đó. Chính cô ta đã làm đảo lộn cuộc sống của nó. Cô ta khiến tình cảm của hắn bị chi phối. Tất cả đều do cô ta mà ra.

Nó mặc chiếc váy chữ A sát nách cổ thuyền kín màu hồng nhạt, điểm thêm chút son rồi kéo va li ra sân bay.

.

Tại Mỹ.

Nó nặng nề kéo va li ra sân bay đón taxi về biệt thự của nhà mình.

- Cô chủ? - Một người hầu gái ra mở cổng thấy nó có vẻ hơi ngỡ ngàng.

- Mẹ em đâu?

- Dạ thưa phu nhân đang trong nhà.

Nó để vali cho cô hầu xách rồi đi thẳng vào nhà nơi mẹ cô đang ngồi uống trà.

- Ơ Hà Mi. Sao con lại về đây giờ này? Con được nghỉ sao? - Mẹ nó đặt tách trà xuống bàn rồi đứng dậy đón nó.

- Mẹ..

Nó chạy lại ôm lấy bà. Những giọt nước mắt được kìm nén giờ thi nhau lăn dài trên mặt nó. Bà ôm lấy con gái mình.

- Con bị sao vậy? Ai làm gì con?

- Mẹ... con muốn hủy hôn ước...

Bất ngờ, thắc mắc và bây giờ bà sững người lại khi nghe con gái mình vừa khóc vừa nói. Vì là con một nên từ nhỏ đến lớn bà đều hết mực yêu thương thế mà giờ thấy con gái khóc ấm ức bà chịu không nổi.

Đồ ngốc! Anh yêu emĐọc truyện này MIỄN PHÍ!