Chap 1: Mối tình đầu

7.7K 125 0

Đêm hè, yên tĩnh và thanh vắng.

Trong khu ký túc xá nữ của trường Đại học T vừa mới xây chưa được bao lâu, cửa sổ sáng loáng, sạch sẽ, hương cà phê dìu dịu quyện lẫn mùi sữa lan tỏa khắp căn phòng. Chiếc rèm cửa mỏng, sọc xanh lam hờ hững đu đưa theo làn gió đêm, thi thoảng lại chạm vào chiếc chuông gió san hô treo trên cửa sổ, phát ra những tiếng ngân nga khe khẽ.

Quan Tiểu Úc đang chống hai khuỷu tay nằm trên chiếc giường được trải ga màu xanh nhạt, đôi chân thon dài nõn nà khẽ đưa qua đưa lại, mái tóc xoăn màu cà phê được túm cao, thi thoảng một vài lọn tóc lại buông xuống, chạm vào gương mặt trái xoan xinh xắn của cô, càng làm tăng vẻ bướng bỉnh đáng yêu. Cô gập cuốn tiểu thuyết vẫn còn thơm mùi mực in lại rồi rút một cuốn khác từ chồng tiểu thuyết cao ngất, lông mi khẽ chớp chớp, đôi mắt trong veo vẫn còn vương chút xúc cảm từ cuốn tiểu thuyết ướt át dưới ánh đèn trở nên long lanh.

Mở phần giới thiệu nội dung, cô tỏ vẻ hơi chán nản: "Lại là câu chuyện của hoàng tử bạch mã và công chúa Lọ Lem. Nhân vật nam chính tuấn tú, giàu có, si tình; nhân vật nữ chính gia cảnh nghèo khó, dịu dàng, tốt bụng."

"Nếu không sao gọi là tiểu thuyết ngôn tình chứ?" Cô bạn cùng phòng Bạch Lăng Lăng đang ngồi dịch tài liệu lịch sử trước máy tính, vừa giơ tay xoa xoa cái trán nhức mỏi vừa trả lời.

Tiểu Úc uể oải lật giở từng trang tiểu thuyết. "Đúng thế, hiện thực đâu phải là cổ tích tình yêu, những cô nàng Lọ Lem dịu dàng, tốt bụng sẽ mãi mãi chẳng thể trở thành công chúa, những anh chàng giàu có sẽ không bao giờ là những người tốt để ta nương tựa suốt đời! Những người đàn ông hoàn hảo trong tiểu thuyết không hề tồn tại."

"Vậy mà cậu còn thích đọc tiểu thuyết ngôn tình?" Lăng Lăng quay lại nhìn cô, đôi mắt thông minh, lanh lợi, nụ cười rạng rỡ trên gương mặt dịu dàng, khả ái luôn để lại cho người đối diện ấn tượng rất dễ chịu.

"Tớ đang nâng cao tiêu chuẩn chọn đàn ông của mình." Tiểu Úc nói xong, lại lắc đầu đăm chiêu nhìn Lăng Lăng, thở dài. "Haizz! Những cô gái không thích đàn ông như cậu sẽ không hiểu được đâu."

"Tớ thấy thay vì việc nâng cao tiêu chuẩn chọn đàn ông thì hãy nâng cao năng lực biết chấp nhận của bản thân thì hơn..." Lăng Lăng chưa nói hết câu thì người thầy hướng dẫn yêu quý của cô gọi tới. Lăng Lăng khóc dở mếu dở nhưng giọng vẫn rất lễ phép: "Đã dịch xong rồi ạ, em đang sửa lại, gửi cho thầy... Phòng làm việc? Ồ, được, bây giờ em sẽ mang tới cho thầy ngay."

Cúp điện thoại, cô không dám chậm trễ thêm phút nào, lập tức sắp xếp lại tài liệu rồi lao ra khỏi phòng, trước khi đi mới nghĩ tới chủ đề chưa nói xong với Tiểu Úc, bèn vội vã buông một câu: "Cậu cứ nhẩn nha nâng cao tiêu chuẩn chọn đàn ông của cậu đi, tớ tiếp tục đi nâng cao khả năng chịu đựng của mình đây."

"Cậu nhớ về sớm nhé, đừng để tớ lại một mình!"

"Tớ nỡ lòng nào chứ..."

Lăng Lăng đi rồi, trong đêm tối tĩnh mịch, Tiểu Úc vô tình lại bước vào một câu chuyện tình yêu.

Trong tiểu thuyết, nhân vật nam và nữ chính có một cuộc gặp gỡ lãng mạn, một cuộc tỏ tình lãng mạn, mỗi tình tiết đều vô cùng lãng mạn khiến cho Tiểu Úc cảm xúc dâng trào, chỉ muốn lập tức có được người đàn ông này để yêu, yêu hận tình thù, sinh ly tử biệt thật bi thương biết bao. Ngay cả khi không đến mức sinh ly tử biệt, bãi bể nương dâu thì chỉ "bỏ trốn" cùng nhau cũng đủ lãng mạn rồi.

Cô bạn cùng phòng Lăng Lăng từng hỏi cô: "Tại sao cậu lại theo đuổi giá trị tinh thần cao như vậy?"

Cô trả lời: "Không yêu mãnh liệt, yêu hết mình dù phải chết thì làm sao xứng với bấy nhiêu cuốn tiểu thuyết ngôn tình mà tớ đã đọc chứ!"

Lăng Lăng im lặng.

Tình tiết của câu chuyện đang phát triển đến cao trào, điện thoại của cô đổ chuông, trên màn hình hiện lên chữ "Mama", người mà bao nhiêu ngày qua không thấy hỏi han gì cô cả.

Điện thoại vừa kết nối, cô chưa kịp lên tiếng, đầu máy bên kia đã vang lên mệnh lệnh cương quyết của mẹ cô: "Tiểu Úc, tối thứ Sáu mẹ sẽ bảo lái xe tới trường đón con!"

Cô ôm lấy điện thoại, cảm thấy vô cùng bất an. "Không phải mẹ lại bắt con đi gặp cái tên Âu Dương... Âu Dương gì gì đó chứ?"

Nhắc đến cái tên Âu Dương gì đó, cô lập tức vênh mặt lên.

Một tuần trước, cũng đúng lúc cô đang đọc tới đoạn cao trào thì mẹ cô gọi điện, nói là định giới thiệu cho cô làm quen với một chàng trai tuấn tú, khôi ngô, tốt nghiệp MBA ở Harvard. Điều quan trọng nhất là bố anh ta chính là Âu Dương Cẩm Hoa, cổ đông lớn của một công ty điện khí.

Âu Dương Cẩm Hoa là bạn thời đại học với Quan Thiên Nguyên, bố của Tiểu Úc. Hai người có mối thâm tình rất tốt, lại một người sinh con trai, một người sinh con gái, trong lúc nói chuyện phiếm bèn đưa con cái ra gán ghép, nói đùa một cách vô thưởng vô phạt rằng đây là "sự tác hợp của ông trời". Có điều, kể từ khi Tiểu Úc phản đối quyết liệt cái tư tưởng phong kiến cũ kĩ môn đăng hộ đối này, hai vợ chồng Quan Thiên Nguyên cũng không còn nhắc tới chuyện này nữa. Tiểu Úc vốn tưởng họ đã hiểu ra, ai ngờ là do con trai nhà người ta đã ra nước ngoài rồi. Giờ anh ta vừa về nước, họ lại bắt đầu nhắc đến chuyện xưa.

Cô định từ chối khéo: "Con vẫn còn nhỏ, sao mẹ phải vội gả con đi như vậy chứ?"

Mẹ cô phản bác không chút khách khí: "Con đã hai mươi ba tuổi rồi, sắp bước vào nhóm tuổi kết hôn muộn rồi đấy!"

"Chẳng phải vẫn còn hai tháng nữa mới tới sinh nhật con sao?" Cứ như cô thực sự sắp bước vào độ tuổi kết hôn muộn rồi vậy.

Tiểu Úc lau những giọt mồ hôi trên trán, giọng nũng nịu nài nỉ: "Mẹ, dù gì con cũng là con gái ruột của mẹ mà! Mẹ đâu thể tùy tiện tìm cho con một người đàn ông để gả cho xong chuyện được chứ!"

"Việc đại sự cả đời của con, mẹ đã bao giờ tùy tiện chưa hả? Y Phàm chắc chắn là một người đàn ông tốt, mẹ chỉ thu xếp để các con gặp mặt một lần, mẹ đảm bảo gặp cậu ta rồi, chắc chắn con sẽ hài lòng!"

"Bọn con chẳng phải đã gặp nhau từ lâu rồi đó sao?" Tiểu Úc nhớ lại hình dáng mơ hồ còn đọng lại trong ký ức. "Anh ta quá thấp."

"Thấp?! Con cho rằng cao bao nhiêu mới được gọi là cao hả?"

"Anh ta hình như còn chưa được một mét..." Cô ngẫm nghĩ rồi nói thêm: "Mà người toàn thịt là thịt!"

"Cái con bé này! Lúc đó Y Phàm mới có bảy tuổi."

"Nền tảng thấp kém như vậy, dù có cải thiện cũng chẳng thể đẹp hơn được!"

"Con cứ gặp đi rồi biết, Y Phàm không những khôi ngô, tuấn tú mà tính tình cũng rất tốt!"

Tiểu Úc lập tức giở lại phần giới thiệu nội dung cuốn tiểu thuyết, nhìn thấy phần giới thiệu về nhân vật nam chính: tuấn tú, giàu có, dịu dàng, đa cảm, tốt nghiệp MBA ở Harvard, không dựa dẫm vào gia thế, tay trắng dựng nghiệp... cũng cảm thấy hơi động lòng, đang do dự xem có nên gặp mặt nhân vật nam chính của tiểu thuyết ngôn tình ngoài đời thực hay không thì đột nhiên cô nhớ ra cái tên này hình như ngày trước Lăng Lăng từng nhắc tới.

Sau đó, Lăng Lăng quay về, cô vội vã hỏi: "Lăng Lăng, có phải cậu từng nhắc tới cái tên Âu Dương Y Phàm không?"

"Đúng vậy." Lăng Lăng đặt đồ xuống, ngồi xuống trước máy tính để xem có tin nhắn QQ nào không, chẳng vì lý do gì cả, đây chỉ là một thói quen của cô.

"Anh ta là người thế nào?"

"Cậu cứ mua bất kỳ cuốn tạp chí lá cải nào hoặc lên baidu tìm là sẽ biết cả thôi!"

"Nổi tiếng vậy sao?"

"Anh ta từng có bao nhiêu người phụ nữ, dùng CPU dual-core cũng không thống kê hết được đâu... Đánh giá một nữ minh tinh có nổi tiếng hay không, đẹp hay không chỉ cần xem cô ta có scandal nào với anh ta hay không! Người phụ nữ nào mà yêu anh ta thì thật sống không bằng chết, sớm chết sớm được siêu thoát..."

Tiểu Úc kiểm tra tốc độ vận hành và dung lượng của CPU dual-core, quả nhiên là một con số vô cùng lớn.

Nhìn con số dài dằng dặc, ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô là: Mình có phải là con gái ruột của mẹ hay không?!

Ý nghĩ thứ hai là: Muốn mình lấy anh ta, trừ phi mình chết!

Bởi cú sốc tinh thần từ tuần trước đó, giờ đây vừa nghe thấy mẹ nói muốn đón cô về nhà, cô lập tức kiên quyết nói rõ lập trường: "Mẹ muốn con lấy anh ta, trừ phi con chết!"

Đầu bên kia điện thoại im lặng giây lát rồi vang lên tiếng cười nhẹ nhàng của mẹ. "Không phải, không phải, là do ông nội nhớ con, muốn cuối tuần này con cùng ông đi uống trà."

"Ồ!" Thực ra cô cũng đang rất nhớ ông nội.

Sáng sớm hai ngày sau đó.

Sau đúng hai giờ đồng hồ bị hành hạ bởi một thợ trang điểm cao cấp, đứng trước gương, Tiểu Úc lúc này như đã hoàn toàn lột xác.

Chiếc váy màu vàng ánh kim dài chấm gót, không hở chỗ nào nhưng ôm lấy thân hình thon thả, làm nổi bật những đường cong quyến rũ của cô. Mái tóc vừa mới uốn được buộc cao, chỉ để lại một lọn buông xuống một bên má, trông vô cùng quyến rũ, gương mặt trái xoan được đánh phấn trắng mịn, đôi mắt trong sáng, cặp lông mi cong vút được chuốt thêm một lớp mascara lấp lánh, trông cô chẳng khác gì búp bê Barbie.

Tiểu Úc ngắm nhìn mình trong gương, mọi ấm ức trong lòng bỗng tiêu tan. Cuối cùng cô đã hiểu thế nào được gọi là chuyên nghiệp, đó là có thể trang điểm để ngay cả bản thân cũng không nỡ ngắm nhìn.

"Tiểu Úc, con nhìn xem, con gái thì phải thế này chứ!"

Tiểu Úc quay lại nhìn mẹ, người đang nắm mạch máu kinh tế của cô, thấy mẹ tỏ ra rất hài lòng, cô thăm dò hỏi: "Mẹ có nhận ra con là ai không?"

"Vớ vẩn, con là do chính mẹ đẻ ra đấy!"

Ý là: Nếu không phải là mẹ đẻ thì tuyệt đối không thể nhận ra được!

Trang điểm xong, Tiểu Úc kéo chiếc váy dài lê thê bước lên xe. Cô đương nhiên thừa biết đi uống trà với ông nội không cần thiết phải trang điểm thành thế này, họ chắc chắn còn có mục đích khác, nhưng nghĩ tới việc những chiếc thẻ ngân hàng rất dễ bị khóa lại, cô quyết định... nhẫn nhịn.

Quả nhiên, không ngoài dự liệu của cô, vừa bước vào quán trà, Âu Dương Cẩm Hoa trong trang phục nhã nhặn, lịch sự, nét mặt thân thiện đã bước tới.

"Là Tiểu Úc đấy à?! Suýt chút nữa bác đã không nhận ra rồi."

"Bác Âu Dương!" Cô hơi cúi người, lễ phép chào hỏi, nhủ thầm: "Bác có thể nhận ra được mới là lạ đấy!"

Bà Âu Dương ngay sau đó cũng nhiệt tình đi tới cầm lấy tay cô, kéo cô tới ngồi cạnh. "Ngồi xuống đây uống trà, Y Phàm sẽ đến ngay bây giờ đấy!"

"Cháu cảm ơn." Tiểu Úc ngoan ngoãn ngồi xuống, cầm lấy cốc trà lặng lẽ đưa lên miệng, chậm rãi thưởng thức. Mặc dù bản tính của cô từ trước tới nay là thích gì làm nấy, không chịu bất kỳ sự ràng buộc nào, nhưng trước mặt bạn bè của bố mẹ, cô luôn giả vờ là một cô gái khuê các, có tri thức, hiểu lễ nghĩa. Bản thân cô thì thế nào cũng được, nhưng ít nhiều cô cũng phải nể mặt bố mẹ chứ!

Trà đã uống hơn nửa, Âu Dương Cẩm Hoa áy náy nhìn đồng hồ, giải thích: "Y Phàm vừa gọi điện nói là sắp tới nơi rồi, chắc là bị tắc đường."

Tắc đường?! Lớn chừng này tuổi, cô chưa từng gặp cảnh tắc đường vào buổi sáng sớm ngày thứ Bảy bao giờ, thế cũng đủ biết khả năng ngày hôm nay bị tắc đường thấp tới mức nào.

Tiểu Úc tiếp tục thưởng thức trà như không hề có chuyện gì, nhưng vị trà thanh mát hoàn toàn không thể làm nguôi cơn giận dữ đang bốc lên trong người.

Cốc trà thứ hai cũng đã uống đến giọt cuối cùng, cái gã đàn ông được bố mẹ hết lời ngợi khen đó vẫn không thấy xuất hiện.

Từ sáu giờ sáng cô đã bị mẹ kéo ra khỏi giường, trong lúc mơ mơ màng màng thì bị lôi đến chỗ thợ trang điểm để hành hạ. Còn hắn ta, ngay đến việc tối thiểu là tới đúng giờ cũng không làm được! Sao mẹ cô lại đi giới thiệu cho cô loại đàn ông này chứ? Phong lưu, đa tình chưa nói vội, quan trọng là hắn hoàn toàn không biết tôn trọng người khác. Nếu ngay cả những phép lịch sự tối thiểu mà hắn cũng không hiểu được, vậy thì cô cũng sẽ khiến hắn phải nếm trải một chút cái cảm giác không được tôn trọng.

"Xin lỗi, con đi vệ sinh một chút." Tiểu Úc lễ phép nói, nhấc váy lên, bước chậm rãi ra khỏi phòng trà. Sau khi đi qua lối rẽ cuối hành lang, cô lập tức cầm váy, lao ra khỏi cửa quán trà.

Tiểu Úc vừa chạy tới cửa, đột nhiên nhớ ra một việc quan trọng, khi ra ngoài uống trà cô không mang theo ví.

Cô khẽ kêu lên đầy hối hận!

Cúi xuống nhìn cái cách ăn mặc, trang điểm có phần thái quá của mình, cô đang do dự xem có nên quay lại hay không thì tiếng phanh xe chói tai cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, cô chợt nhận ra mình đang đứng ngay giữa đường cái, suýt chút nữa đã bị một chiếc Porsche đang phóng như điên trên đường hất tung.

"Cô không sao chứ?" Một người đàn ông lịch sự từ trên xe bước xuống, thái độ vô cùng thành khẩn, nói: "Xin lỗi vì đã làm cô sợ!"

Anh ta nói cứ như thể việc cô đứng ngây người giữa đường là lỗi của anh ta vậy.

Bởi vì anh ta rất cao, ít nhất cũng một mét tám, Tiểu Úc phải ngẩng lên mới nhìn rõ được. Anh ta mặc một bộ trang phục dạo phố đắt tiền, trông có vẻ là một người kinh doanh thành đạt, có giáo dục và gu thẩm mỹ ăn mặc. Về tướng mạo, đôi mắt nhỏ dài, sống mũi thẳng, cặp môi hơi mỏng, làn da nâu đầy nam tính, từ trước tới nay cô luôn có ấn tượng sâu sắc với các anh chàng đẹp trai cho nên cô hoàn toàn chắc chắn gương mặt này mình đã từng nhìn thấy ở đâu rồi. Ngẫm nghĩ giây lát, cô chợt nhớ ra. "Ivan?!"

Cô và Ivan từng có duyên gặp nhau một lần trong bữa tiệc sinh nhật một người bạn. Ngày hôm đó, Tiểu Úc vừa vào đến nhà bạn đã để ý tới Ivan bởi vì diện mạo của anh ta rất phù hợp với những lời mô tả trong các cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Khóe miệng anh ta hơi nhếch lên, ngay cả khi không cười trông cũng như đang cười vậy, nụ cười nơi khóe miệng luôn ẩn giấu một chút xấu xa rất khó nắm bắt, cặp mắt hơi híp lại một cách thiếu đứng đắn. Sự dịu dàng mang chút xấu xa này khiến cô có cảm giác anh ta giống như hình tượng Sở Lưu Hương trong tiểu thuyết võ hiệp của Cổ Long.

Khi bạn của cô giới thiệu họ với nhau, Ivan nghe thấy tên của cô thì tỏ vẻ hơi sửng sốt, sau đó mỉm cười đăm chiêu rồi chủ động chìa tay ra. "Tôi là Ivan."

Sau đó họ nói chuyện với nhau. Anh ta rất có tài ăn nói, tính cách của cô cũng cởi mở, cho nên họ đã cùng nhau chuyện trò vô cùng vui vẻ, từ lý tưởng đến cuộc sống, từ sa mạc Sahara tới biển Aegean, nhưng khi chia tay anh ta không hề chủ động xin số điện thoại của cô, thậm chí cũng không chủ động nói cho cô biết tên tiếng Trung của anh ta là gì, cô cũng không tiện hỏi.

Tiểu Úc vốn nghĩ hai người sẽ chẳng bao giờ gặp lại, không ngờ lại có cuộc gặp ngẫu nhiên này, thực sự là một bất ngờ đầy thú vị.

Ivan cũng hơi sững người, kinh ngạc nhìn cô từ đầu tới chân.

"Là em? Em thế này... Đang định bỏ trốn khỏi đám cưới hả?"

Nghe anh ta nói, Tiểu Úc mới sực tỉnh, cuối cùng định thần trở lại, vội vã nhảy lên xe của anh ta, giục giã: "Mau đưa tôi rời khỏi chỗ này!"

"Muốn đi đâu?"

"Sa mạc Sahara, cảm ơn anh!"

Anh ta nhướn mày, mỉm cười, nhanh chóng ngồi vào trong xe, trước khi cô bị người ta bắt được, cần phải đưa cô thoát khỏi cái chốn thị phi này.

"Tôi mạo muội xin hỏi, em có chắc định mặc như thế này đi tới sa mạc không?" Ivan chỉ vào bộ váy dài chấm gót của cô.

Cô soi mình qua gương chiếu hậu, vuốt vuốt mái tóc cứng như rễ tre, buộc lại mái tóc đã bị bung ra, đang rủ lung tung xuống vai, cúi xuống nhìn chiếc váy rườm rà, cô nghiến răng, xé toạc một nửa, chiếc váy sang trọng trong phút chốc biến thành một chiếc váy ngắn tinh nghịch chỉ dài đến đầu gối, rất phù hợp với cá tính của cô.

"Bỏ trốn khỏi đám cưới cũng đâu cần phải vội như thế này chứ?" Ivan quay sang trân trối nhìn cô, khẽ sờ nhẹ lên môi mình, cười mà như không.

"Anh thấy tôi giống với những cô gái ngốc nghếch tới mức bước vào buổi lễ kết hôn mới nghĩ tới việc bỏ trốn sao?"

"Vậy em vội gì chứ?"

Cô cúi xuống xoa xoa gót chân mỏi nhừ, tiện tay quẳng đôi giày cao bảy phân ra phía sau. "Nếu bố anh bắt anh phải gặp một người mà anh chưa gặp bao giờ, không chừng anh còn chạy nhanh hơn cả tôi đấy!"

Anh ta bình tĩnh đáp: "Cũng đâu đến mức đó."

"Nếu đối tượng gặp mặt khiến anh chỉ nghĩ tới thôi đã thấy buồn nôn thì sao?"

Anh ta nhướn mày, hài hước nói: "Không phải là chưa từng gặp mặt sao?"

Cô dám khẳng định người đàn ông này chưa tốt nghiệp đại học, đầu óc anh ta rõ ràng được làm bằng đá. "Chưa từng gặp nhưng từng nghe nói rồi. Anh ta có bao nhiêu bạn gái, bản thân cũng không đếm hết được."

"Ồ! Vậy sao?" Ivan nhìn Tiểu Úc với ánh mắt hơi khó hiểu. "Em nói người đàn ông đó là..."

"Anh ta tên là Âu Dương... Âu Dương cái gì ấy nhỉ? Y..."

"Âu Dương Y Phàm."

"Đúng rồi! Í, anh cũng từng nghe nói về cái người này?"

Anh ta khẽ ho khan một tiếng, ngỡ ngàng đếm các ngón tay, xem ra anh ta có khi còn chưa tốt nghiệp tiểu học. Thấy anh ta mải mê đếm, Tiểu Úc không kiên nhẫn nổi, cắt ngang: "Ivan, anh có thể đưa tôi đến..."

Cô đang định nói "Đại học T" thì điện thoại di động của anh ta đột nhiên đổ chuông, anh ta liếc nhìn màn hình, thần người vài giây rồi mới bật điện thoại, đeo tai nghe.

"Anh... vừa ra khỏi nhà, có việc gì không?"

Tiểu Úc ngắm nhìn những trung tâm thương mại sang trọng, bất giác thở dài về sự kỳ diệu của điện thoại di động.

Anh ta chăm chú nghe điện thoại, im lặng một lúc lâu, mới lặng lẽ thở dài. "Anh có chút việc..."

Cô cứ tưởng mình làm lỡ việc của Ivan, vội vã nói: "Không sao đâu, tôi không vội, anh cứ làm việc của anh trước đi."

Thực ra nếu không phải vì trên người không có một xu nào thì cô nhất định đã xuống xe bởi thái độ của anh ta có vẻ vô cùng sốt ruột.

Anh ta chần chừ giây lát rồi nói vào điện thoại: "Được rồi, anh sẽ tới ngay."

Anh ta cho xe đi lên cầu vượt, lái về phía trung tâm thành phố, suốt đường đi anh ta không nói lời nào, thái độ trông có vẻ rất bình tĩnh nhưng thực tế lại vượt đèn đỏ tới ba lần liền.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Úc ngồi trong xe Porsche, cũng không biết hệ số an toàn của loại xe này thế nào. Cô vẫn còn chưa kịp đặt chân tới sa mạc Sahara, càng không muốn sinh mạng bé nhỏ của mình rơi vào tay người đàn ông mới chỉ gặp mặt có hai lần.

Thế là cô nín thở tập trung tinh thần, không dám làm phiền anh ta, lén thắt chặt dây an toàn hơn một chút.

Cũng may đoạn đường không xa lắm, mười phút sau, chiếc xe của Ivan cuối cùng dừng lại trước một quán cà phê nhỏ, Tiểu Úc cũng có thể bình tâm trở lại.

Cô đang định xuống xe, Ivan lại nói: "Xin lỗi, em đợi tôi ba phút."

"Tôi không vội, lâu một chút cũng không sao đâu."

Cô vốn chỉ khách sáo nói vậy, không ngờ Ivan lại làm thật, từ lúc vội vã đi vào trong quán cà phê, ngồi xuống vị trí gần cửa sổ thì không có chút dấu hiệu nào cho thấy anh ta chuẩn bị đứng lên đi ra cả.

Cô đợi tới mức hết cả kiên nhẫn, bèn xuống xe, đi tới trước sảnh của quán cà phê, nhìn vào bên trong qua tấm cửa kính, Ivan và một cô gái đang ngồi đối diện nhau. Cô gái đó, chỉ nhìn nghiêng thôi cũng đủ biết tại sao ban nãy anh ta lại vượt ba lần đèn đỏ rồi. Quả là một người con gái xinh đẹp hiếm có, cô ta hoàn toàn không cần phải mặc những bộ quần áo hàng hiệu đắt tiền, cũng không cần phải trang điểm mà vẫn toát lên vẻ cao quý thoát tục, như bông hoa lan nở giữa thung lũng. Mà giây phút người đẹp khiến người ta cảm động nhất chính là lúc rơi lệ, từng giọt nước mắt rơi xuống khiến ngay cả cô cũng thấy tim mình như thắt lại, chứ đừng nói đến người đàn ông đang ngồi đối diện.

Đối diện với người con gái như thế này, chẳng có người đàn ông nào có thể đứng dậy nổi trong vòng ba phút. Cho nên cô quyết định bỏ qua cho việc trễ hẹn của anh ta!

Mặc dù Tiểu Úc không nghe được cô ta nói gì nhưng cô có thể đọc được sự đau thương và bất lực trong ánh mắt của Ivan. Rõ ràng là anh ta yêu người con gái này, bởi vì người đàn ông chỉ dành ánh mắt này cho người phụ nữ mà mình yêu thương.

Nhưng cô gái đó tuyệt đối không phải là bạn gái của anh ta, nếu không anh ta đã không phải căng thẳng đan chặt các ngón tay vào nhau, rất nhiều lần muốn đưa tay ra chạm vào đôi bàn tay thon nhỏ đó nhưng lại rụt lại.

Khẽ thở dài, Tiểu Úc quay lại xe, nhẫn nại nhìn kim đồng hồ tích tắc chạy, chờ đợi thời gian lặng lẽ trôi đi trong lúc họ nói chuyện. Cô cứ ngỡ cuộc nói chuyện của bọn họ sẽ kéo dài tới một vạn năm thì đột nhiên cô gái đó đứng dậy, đi ra khỏi quán cà phê, nét mặt lạnh băng.

"Nhĩ Tích, em đợi đã..." Ivan đuổi theo, kéo cánh tay trắng ngần của cô ta lại. "Không phải anh không giúp em, em phải hiểu tính anh ấy hơn anh chứ, trong cuộc đời của anh ấy hoàn toàn không có từ thỏa hiệp."

"Thực ra anh hoàn toàn không muốn giúp em."

"Nếu anh không muốn giúp em thì tại sao lại nói cho em biết anh ấy đã đầu tư vào loại cổ phiếu nào và anh ấy đã hối lộ Giám đốc ngân hàng Trương?" Anh ta lắc đầu vẻ thất vọng. "Đến bây giờ em vẫn không hiểu... Bao nhiêu năm qua, trong mắt em ngoài anh ta ra, không còn ai khác nữa sao?"

Người con gái tên là Nhĩ Tích đó sững lại giây lát, liếc nhìn về phía xe của anh ta, sau khi bắt gặp ánh mắt của Tiểu Úc, bèn quay người rời đi.

"Nhĩ Tích, rốt cuộc anh có chỗ nào không bằng anh ta chứ?"

Đúng là kiểu tỏ tình cũ rích! Tiểu Úc ngáp dài, dựa vào ghế, ngước mắt nhìn bầu trời trong xanh, thầm nghĩ, với cách theo đuổi phụ nữ như thế này thì có đến già anh ta cũng chẳng kiếm được bạn gái, thật tiếc cho chiếc xe đua mui trần này biết bao!

"Tại sao không thể cho anh một cơ hội?" Ivan một lần nữa nói.

Sau lời tỏ tình tha thiết đó, Nhĩ Tích ngoái lại, một cái ngoái đầu cực đẹp, ánh mắt lạnh lùng đầy lý trí. "Bởi vì anh không biết thế nào là yêu..."

Cô ta đi rồi, đi một cách vô cùng bình tĩnh, tới mức khiến người ta không cảm thấy một chút xúc cảm nào.

Tiểu Úc cứ tưởng Ivan sẽ đuổi theo, nhưng không. Anh ta đứng ở đó rất lâu, nhìn theo từng bước chân ung dung của Nhĩ Tích, nhìn theo bóng dáng không chút cảm xúc nào của cô ta.

Ánh mặt trời chói mắt kéo chiếc bóng phía sau anh ta dài ra, khiến cho dáng người vốn cao lớn của anh ta càng trở nên cao lớn.

Tiểu Úc ngồi thẳng người dậy một cách vô thức, nhìn theo bóng của anh ta.

Thời gian lặng lẽ trôi đi.

Không biết bao lâu sau đó, Tiểu Úc đột nhiên cảm thấy một dòng máu nóng bốc lên tận đầu, cô hét to với anh ta: "Cô ta không xứng đáng! Một người phụ nữ thờ ơ với những gì anh trao tặng, không đáng để anh phải níu giữ!"

Có những người phụ nữ, khi từ chối người khác sẽ vô cùng áy náy nói: "Chúng ta không phù hợp."

Người phụ nữ như thế khiến người ta xót xa.

Có những người phụ nữ, khi từ chối người khác sẽ khinh khỉnh nói: "Đừng có nằm mơ!"

Người phụ nữ như thế khiến người ta thấy lòng nguội lạnh.

Có những người phụ nữ, khi từ chối người khác sẽ tỏ ra quan tâm nói: "Nhất định sẽ có người phù hợp với anh hơn em."

Người phụ nữ như thế này khiến người ta cảm thấy đau lòng.

Nhưng so với người phụ nữ kia thì những người phụ nữ trên đều rất nhân từ. Một người phụ nữ không biết trân trọng tình cảm của người khác và những thứ người khác dành tặng cho mình mới thực sự không biết thế nào là tình yêu!

Ivan kinh ngạc quay lại, ngỡ ngàng nhìn cô như vừa tỉnh khỏi giấc mộng.

Cô hét to hơn: "Người không biết yêu chính là cô ta, không phải anh!"

"Tại sao?" Anh ta ngạc nhiên mỉm cười, nụ cười nhẹ như thể mọi thứ chỉ thoảng qua như mây khói, duy chỉ có sự buồn bã trong ánh mắt anh ta vẫn chưa thể xua tan.

Tại sao? Cô cũng không biết tại sao, có lẽ vì cái ngóng nhìn cuối cùng của anh ta, hoặc cũng có thể vì câu nói đó của anh ta: "Tại sao không thể cho anh một cơ hội?". Thứ anh ta cần không nhiều, chỉ một cơ hội mà thôi! Cô đã rất xúc động, cô đã nhận ra tình yêu chân thành nhất của một người đàn ông.

"Nếu cô ấy biết thế nào là yêu, nhất định sẽ quay lại nói với anh rằng: Em xin lỗi, không yêu anh là điều hối tiếc nhất trong cuộc đời em!" Cô suy nghĩ mông lung, buột miệng thốt ra một câu khi chưa suy nghĩ kĩ: "Nếu tôi là cô ấy, nhất định tôi sẽ nói như vậy!"

"Ồ?!" Ivan quay lại nhìn cô, rất chăm chú rồi mỉm cười. "Cảm ơn em đã động viên! Nhưng tôi không hy vọng một ngày em sẽ nói với tôi câu như thế này đâu."

"Hừ!" Cô hơi sững người, sau đó nói: "Tôi càng không hy vọng..."

Nói xong, cô mới nhận ra đoạn nói chuyện này có rất nhiều cách hiểu, hơn nữa càng nghe càng thấy dễ gây hiểu lầm.

Cô xoa xoa hai bên má đỏ bừng, ngồi ngay ngắn lại, mắt sụp xuống, thực hiện nguyên tắc im lặng là vàng.

Cho tới khi Ivan ngồi vào trong xe, áy náy nói: "Xin lỗi, tôi đã quay lại muộn năm mươi phút."

"Không sao đâu." Cô không muốn so đo với một người đàn ông đang thất tình.

"Em muốn đi đâu?"

"Tùy anh."

Anh ta khởi động xe, đi trên con đường ban nãy. "Ra bãi biển được không?"

Vừa mới bị người phụ nữ mình yêu bỏ rơi chưa tới một phút, lập tức dẫn một cô gái khác tới bờ biển, đây là tư duy logic gì vậy hả?

Cô đang hồ nghi việc Ivan đau lòng rốt cuộc là thật hay giả thì anh ta lại một lần nữa vượt đèn đỏ, cô hoàn toàn không biết phải nói gì nữa.

Thắt dây an toàn thật chặt, Tiểu Úc quyết định sẽ hy sinh một lần, đi cùng anh ta ra biển cho khuây khỏa. Không có ý gì khác, chỉ là nghĩ đến an toàn tính mạng của anh ta mà thôi.

Sự dịu dàng khó cưỡng (Thoát không khỏi ôn nhu của anh)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!