Chap 45 : Chap Cuối : Viên mãn

3.6K 116 5

Chỉ mấy tháng không gặp Nhật Uyên mà Nhật Uyên thay đổi nhiều quá, mái tóc đã cắt ngắn, khuôn mặt không còn nét tinh ranh thay vào đó là vẻ mặt ngây thơ như một đứa trẻ.

-Cô có nhớ tôi không?

Nhật Uyên nhìn nó suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.

-À, không sao, tôi tới đây để chào tạm biệt cô, tôi sắp sang Mỹ rồi.

-Mỹ? Sang Mỹ làm gì? –Nhật Uyên nhìn nó khó hiểu

-Sang Mỹ học, Nhật Uyên ở lại vui vẻ và giữ gìn sức khỏe nhé!

Nhật Uyên dường như vẫn không hiểu nó nói gì chỉ gật đầu mắt tròn xoe nhìn . Nó đứng dậy định về thì Nhật Uyên níu tay nó

-Văn Khánh.....

-Sao? Cô..cô biết Văn Khánh không?

-Gia ..Văn Khánh ...Văn Khánh là ai?

-Văn Khánh...là..là người mà Nhật Uyên rất quý mến đó.

Nghe nó nói Nhật Uyên mỉm cười:

-Vậy..Văn Khánh đâu?

-HÔm nay Văn Khánh không khỏe, nên không đến thăm Nhật Uyên được.

Mặt Nhật Uyên thất vọng nhìn nó. Nhưng ngay sau đó Nhật Uyên lại chăm chú vào con gấu trên tay không quan tâm tới sự có mặt của nó nữa. Nó nhìn Nhật Uyên nói với cô ta bằng giọng buồn buồn:

-Tại sao chúng ta lại thành ra thế này? Tôi không biết Kết cục chúng ta sẽ như thế nào, nhưng hiện tại, cả tôi và cô đều mất Văn Khánh rồi.

Chào Nhật Uyên nó tới một nơi khác, mộ của Quốc Minh. Đặt một bó hoa lên mộ nó đứng đó hồi lâu, nhớ tới từ lần đầu gặp Quốc Minh ở thư viện, bao nhiêu xung đột giữa hai bên vậy mà cuối cùng Quốc Minh lại chết vì nó. Nó tự hỏi tại sao con quay của số phận lại trớ trêu như vậy? Phải chăng không phải ngẫu nhiên mà tất cả mọi người lại gặp nhau trong cuộc đời này, mọi thứ đều đã được sắp đặt từ trước sao?

-Hãy yên nghỉ nhé! –Tạm biệt Quốc Minh nó rời khỏi nghĩa trang

BUỔI TỐI:

Cộc ..Cộc...

-Vào đi.

Khánh Minh mở cửa phòng thấy Yến Như đang thu dọn những đồ đạc cuối cùng vào vali. Ngồi xuống giường ,Khánh Minh im lặng không nói gì. Yến Như mắt hơi hoe đỏ:

-Anh sẽ rất nhớ em.

Yến Như ngưng xếp quần áo ra đứng gần cửa sổ

-Em cũng vậy.

-Trước khi đi, em có thể trả lời câu hỏi của anh không?

Khánh Minh lại gần hai tay đặt lên vai Yến Như , ánh mắt đượm nét buồn.

-Phải trả lời bây giờ sao?

-Anh đã chờ đợi quá lâu rồi.

Yến Như nhón chân lên nhìn vào mắt Khánh Minh.

-Câu trả lời của em là...

Bỏ lửng câu nói Yến Như đưa môi tới sát môi Khánh Minh....

BÀ XÃ NGHỊCH NGỢM, EM LÀ CỦA ANH! - Hoàn (FanFic VinZoi)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!