Chap 13 : Bắt cá

1.7K 58 1

Sau một hồi vất vả thì tất cả đã được đền đáp bởi một khung cảnh vô cùng thơ mộng.

Một con suối được bao quanh bởi cây rừng và âm thanh của chim chóc, nó rất hứng thú:

-Woa....đẹp quá đi , xuống suối chơi đi mọi người

Quỳnh Anh cười nhìn nó

-Bạn yên tâm, tí nữa cho bạn tha hồ bắt cá ở dưới, bây giờ phụ tụi mình dọn đồ ra đi.

Chừng 15 phút sau trên mặt đất đã đầy đồ của tụi nó, lúc này mới bắt đầu làm nhiệm vụ chính: Bắt cá

-Bắt cá bằng gì đây Anh?

-Tất nhiên bằng tay rồi.

-HẢ......???

Vậy là cả bọn được "lùa" xuống suối để "làm nhiệm vụ"

-A, sắp được rồi nè...

Nó lăng xăng chạy hết bên này tới bên kia cũng không bắt được con nào.

Hắn ngồi trên bờ châm chọc.

-Chân voi , anh chỉ em cách bắt cá rất nhanh nhé!

Nó hớn hở:

-Cách gì?

-em chỉ cần đứng đó dậm chân thật mạnh mấy cái là lũ cá sẽ tự nổi lên.

-ĐỒ ĐÁNG GHÉTTTTTTTTTT

Nó bực tức quay đi chỗ khác làm hắn phải nhịn cười.

-A Huy Nam bắt được rồi hay quá

Trên tay Huy Nam cầm một con cá to làm nó hâm mộ vô cùng

-Tiểu My lại đây đi anh chỉ cho em.

Huy Nam chỉ một hồi ai cũng bắt được cá riêng nó không được con nào.

-Hic...sao kỳ vậy? Không lẽ phải dùng cách của Văn Khánh chỉ sao?

Huy Nam nhìn nó cười hiền:

-Chắc em chưa quen đó, ra phía trước đi anh chỉ cho em.

Ngồi ở trên hắn quan sát nó và Huy Nam nãy giờ thấy trong lòng bắt đầu không vui.

Khánh Minh lại gần hắn cười cười:

-"Đại thiếu gia" sao không xuống bắt cá cùng mọi người?

Hắn dửng dưng:

-Cậu biết tôi không chịu nổi mùi cá sống mà!

Khánh Minh mỉa mai:

-Vậy cậu chịu nổi khi có người nắm tay vợ cậu đi mất sao?

Hắn không đáp , nếu nói nữa hắn sợ sẽ nổi giận và làm một hành động lỗ mãn đó là dằn tay nó ra khỏi Huy Nam.

Sau một hồi vất vả nó hí hửng chạy lên chỗ hắn:

-Văn Khánh xem nè, em bắt được cá rồi, thấy em siêu không hehe

Hắn ghét mùi cá nhưng sao con cá này lại làm hắn "ghét hơn nữa"

Đợi nó bỏ con cá vào giỏ hắn kéo nó lại làm nó giật mình:

-Anh sao vậy?

Để nó ngồi trong lòng hắn lấy khăn lau tay cho nó giọng dịu dàng pha lẫn nghiêm nghị:

-Bắt cá gì chứ, ngồi đây với anh. Nào, để anh lau sạch mùi cá trên tay em.

Nó thắc mắc :

-Sao anh không xuống bắt cá vậy?

-Anh không chịu nổi mùi tanh.

Nghe vậy ánh mắt nó lóe lên tia "độc ác". Nó giật 2 bàn tay đang được hắn "làm sạch" ra đưa lên mặt hắn:

-Nè...Nè...hihi thơm không hả?

Nó đưa tới đâu hắn né tới đó, như muốn nín thở. Hắn nắm chặt 2 tay nó nhưng nó rất ngoan cố

-HiHi thơm không? Nước hoa chiết xuất từ cá đây

-Tiểu My, để tay xuống mau.

-Haha không, cho chừa thói ăn hiếp em

Hắn bắt đầu không chịu nổi

-Dừng lại ngay, nghe không "chân voi", anh đánh đòn em bây giờ

-Haha thơm mà, năn nỉ đi em tha cho anh.

Hắn mỉm cười nham hiểm áp sát mặt nó nói nhỏ nhẹ

-Em mà không dừng lại anh hôn em đó

Câu nói ngay lập tức có hiệu lực nó bỏ tay xuống. Hắn mỉm cười tiếp tục lau tay cho nó.

Từ xa ánh nhìn của Huy Nam ngày càng buồn bã.

*TRƯA:

Thực đơn hôm nay gồm các món thịt mang ở nhà theo và cá khi nãy bắt được. Cả đám xúm lại "party đồ nướng"

-Khánh Minh lấy nước!

Hôm nay Khánh Minh có vẻ ngoan , nó nói gì cũng không dám cãi, sai gì cũng làm khiến hắn thấy hơi lạ

-Khánh Minh hôm nay cậu uống lộn thuốc hả?

Nó cười toe toét còn Khánh Minh tỏ vẻ hết sức khổ tâm.

-Có chuyện gì vậy?

Nó nhìn hắn đắc ý:

-Đây là bí mật giữa tụi em mà!

Mặc kệ mọi ánh mắt "thắc mắc" nó vẫn tiếp tục hành hạ Khánh Minh.

Sau khi ăn xong tiết mục tiếp theo của tụi nó là tìm một bóng râm mát mẻ nào đó "an giấc".

-Tiểu My, em ra đây với anh một lát.

Huy Nam gọi nó, không nỡ từ chối và cũng không có lý do gì để từ chối nó quay sang hắn.

-Em đi cùng Huy Nam tí nhé.

Nó đứng dậy bước đi, không hiểu sao hắn đưa tay ra nắm lấy cổ tay nó, nó bất ngờ quay sang nhìn hắn bằng ánh mắt ngạc nhiên

-Một tí thôi đó!

Nói xong hắn thả tay ra. Nó mỉm cười gật đầu rồi chạy về phía Huy Nam.

Huy Nam và nó đi một đoạn khá xa cách xa chỗ mọi người bỗng tay Huy Nam bịt lấy mắt nó

-Anh làm gì vậy ?

-Đợi tí sắp tới rồi.

Tay Huy Nam từ từ thả ra nhìn thấy cảnh trước mắt nó mắt mở to chừng mấy giây rồi reo lên

-Hay quá, sao anh tìm ra vậy? Phải dẫn mọi người tới đây ngay

Nơi Huy Nam dẫn nó tới là đầu nguồn của ngọn suối mà tụi nó đang "cắm trại" phía trên có một thác nước nhỏ đổ xuống. Xung quanh cỏ cây có vẻ xanh tươi hơn, dòng suối cũng trong xanh hơn nữa.

Thấy nó định chạy đi Huy Nam kéo nó lại:

-Không, đây là bí mật giữa chúng ta nhé!

-Bí mật?

-Ừ, anh chỉ muốn một mình em biết khám phá này của anh thôi.

Huy Nam nháy mắt với nó rồi đưa một tay lên miệng ý là muốn nó giữ bí mật.

-Ừm...vậy cũng được!

Nó tươi cười cùng Huy Nam ngồi xuống một tảng đá to gần đó.

Còn hắn sau khi nó đi thì trong lòng lúc nào cũng bồn chồn mặc dù khuôn mặt vẫn bình thản đến kỳ lạ. Hắn lẩm bẩm:

-"hừ...đi gì lâu quá vậy?"

Không hiểu sao khi thấy nó bước đi với Huy Nam bao nhiêu tự tin đều biến đi đâu hết. Hắn thấy không yên tâm và cũng không biết tại sao mình lại như vậy.

-Anh đang nghĩ gì vậy?

Nhật Uyên không biết tới bên hắn từ lúc nào. Nghe giọng nói hắn ta nhìn sang thấy Nhật Uyên:

-Không liên quan cô. Đi ra chỗ khác dùm đi.

Mặc kệ thái độ không vui của hắn Nhật Uyên vẫn vui vẻ:

-Sao không liên quan , chúng ta là bạn mà!

-Cô là bạn Tiểu My , không phải bạn tôi.

Nhật Uyên cười nửa miệng:

-chắc bây giờ Tiểu My đang vui vẻ lắm, Huy Nam là chàng trai mang tới sự ấm áp cho người đối diện.

Hắn không thèm nói chuyện với Nhật Uyên nữa mà đứng dậy bỏ ra chỗ khác.

-Nếu lo lắng thì đi tìm đi!

Khánh Minh đến bên cạnh nói giọng châm biếm.

-Lo gì? Không cần.

Nói rồi hắn ra gốc cây cầm quyển sách lật qua lật lại mấy trang rồi đứng dậy đi đâu mất.

Huy Nam nhìn nó đang lấy tay nghịch dưới dòng nước.

-Tiểu My, em thật sự không còn nhớ gì về anh sao?

Nó quay qua nhìn Huy Nam vẻ mặt áy náy:

-xin lỗi anh, nhưng bản thân em đã từng làm gì em còn không nhớ nổi...

-Vậy để anh nhắc lại cho em nhé.

Nó tròn mắt nhìn Huy Nam, không biết nên tin cậu ta không, nhưng linh cảm cho nó thấy Huy Nam rất tốt:

-Vậy ... em nghe đây.

Huy Nam nhìn nó nét mặt rạng rỡ

-2 năm trước anh chuyển tới trường em , vô tình gặp em trong câu lạc bộ văn nghệ và may mắn được làm bạn với em.

- Em trong đội văn nghệ sao? Em làm gì vậy?

-Em hát đó, em không biết là em hát rất hay sao?

Nó có vẻ ngạc nhiên trước lời khen "đường đột" của Huy Nam. Không đợi nó ý kiến Huy Nam tươi cười tiếp lời:

-Bắt đầu từ đó anh và em là bạn thân, đi đâu cũng có nhau. Và, .... và anh bắt đầu dành rất nhiều tình cảm cho em!

Nghe tới đấy nó thật sực bất ngờ, bất ngờ vì Huy Nam không phải một người bạn bình thường như Văn Khánh nói. Vì Huy Nam lại là bạn rất thân và vì...Huy Nam lại dành tình cảm cho nó.

-Huy Nam....em...

-Nhưng....hắn xuất hiện làm đảo lộn tất cả..

-Hắn ....???

Huy Nam nhìn ra xa ánh mắt giận giữ

-Đúng, là Văn Khánh.

Nói rồi Huy Nam nắm chặt 2 vai nó ánh mắt van lơn và đau khổ

-Tiểu My à, Văn Khánh, cậu ta thật sự....

-Tôi thì sao? Cậu có ý kiến với tôi à?

Đang nói thì một giọng trầm trầm cắt ngang cuộc nói chuyện, quay qua nó thấy hắn đứng đó, ánh mắt nâu nhạt nhìn xoáy vào 2 tay của Huy Nam đang nắm chặt vai nó.

-Văn Khánh...-nó ngạc nhiên khi hắn ra đây tìm nó.

-Cậu theo chúng tôi tới đây làm gì?

Huy Nam nhìn hắn ánh mắt tức giận, vẫn thái độ ngạo mạn thường có hắn bước tới nắm tay nó kéo ra xa Huy Nam:

-Tìm Tiểu My! Sao lúc nào cậu cũng lôi kéo vợ tôi vậy?

-Vợ ak? Haha nực cười, Tiểu My là vợ anh từ khi nào?

-Từ khi nào cũng không liên quan cậu, cậu nên nhớ cậu chỉ là một người bạn...không hơn không kém.

Huy Nam không thể nén nỗi bực tức.

-Bạn ư? Không đúng, tôi không chỉ là bạn mà còn là ....

-Là gì?

Ánh mắt hắn nhìn Huy Nam thách thức còn nó thì lại nhìn Huy Nam với ánh mắt tò mò khó hiểu. Khong hiểu sao tình thế này anh không nói nên lời, nó không nhớ gì, Tuấn có thể nói dối nó hoặc nói thật với nó nhưng như vậy người mệt mỏi và khó xử chỉ có thể là nó.

-Là người rất thương yêu Tiểu My.

Hắn như đọc được suy nghĩ của Huy Nam nên cũng không nhượng bộ.

-Vậy sao? Nhưng rất tiếc cô ấy đã có tôi rồi, câu nên từ bỏ đi là vừa.

Nói rồi hắn nắm tay nó kéo đi thật mạnh, nhưng nó bị một lực khác nắm lại, là Huy Nam, nó không ngờ nhìn Huy Nam bình thường thư sinh như vậy nhưng hôm nay đôi tay ấy siết nó thật chặt như tay của hắn vậy.

-Huy Nam....-nó lắp bắp

Hắn quay lại, ánh mắt rất điềm tĩnh nhưng xen vào sự tức giận.

-Bỏ ra!

Huy Nam mỉm cười.

-Tiểu My là hôn thê của cậu...

Câu nói đó làm hắn hơi bất ngờ. Nhưng không kết thúc ở đó Huy Nam cười thách thức

-...Nhưng chưa là vợ!

-Sẽ sớm thôi!

-Vậy trong thời gian đó tôi vẫn có quyền theo đuổi cô ấy. Nguyễn Văn Khánh...

Nghe Huy Nam đột ngột gọi cả họ và tên hắn làm hắn bắt đầu khó chịu

-Sao?

-...Từ hôm nay tôi chính thức cạnh tranh với cậu, dành lấy Tiểu My.

Sau khi Huy Nam "tuyên chỉ" nó và hắn ngạc nhiên mất vài giây. Nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh hắn cười khẩy:

-Hừ...,cậu dành được sao?

-Sẽ sớm thôi!

-Tiểu My là của tôi!

Nói rồi hắn dằn thật mạnh nó về phía mình, Huy Nam rất muốn kéo lại nhưng thấy tay nó đã ửng đỏ, Huy Nam miễn cưỡng buông tay. Điểm yếu của Huy Nam là đây, không nỡ nhìn người mình yêu bị bất cứ một vết xước nhỏ nào.

Nhưng chính anh cũng biết có lẽ đây là điểm yếu khiến giờ phút này người bên cạnh nó không phải là anh.

Siết chặt tay nó bước đi , nó không biết hắn đang đi đâu còn hắn không biết nó đang nhìn hắn bàng ánh mắt "đầy tâm trạng", cuối cùng nó cũng lên tiếng:

-Văn Khánh....Đau em...!

Hắn bây giờ mới cảm nhận được sức mạnh dồn vào tay nó nãy giờ, hắn dừng bước, thốt ra một câu mà hắn không có ý định nói:

-Nói đi một tí thôi mà?

Nghe câu hỏi như đứa trẻ từ khuôn mặt nghiêm nghị của hắn làm nó phì cười

-Chời hihi..."mama" mới đi một tí mà đã không chịu nổi rồi hả?

Biết bị nó ghẹo hắn không thèm để ý nghiêm giọng nói:

-Sao? Huy Nam muốn theo đuổi em kìa?

Hắn động vào nỗi đau của nó, mọi việc tới nhanh quá làm máu nó" không kịp lên não" nó ấp úng...

-Thì...thì sao?

Hắn quay qua áp sát người nó một tay choàng qua ôm lấy eo nó một tay nâng cằm nó lên cho ánh mắt nó gặp ánh mắt hắn.

-Anh...sao....

-Không được... không được rời khỏi anh.

Nó cứng họng với câu nói như ra lệnh nhưng cũng chất chứa tình cảm của hắn, không để nó trả lời hắn cười nham hiểm:

-Điều kiện mà em đã đồng ý để được có mặt ở đây!

Nó nhớ ra, là lần hắn và Yến Như "ngả giá" nó cho chuyến đi này.

Cúi xuống gần nó hơn hắn nói giọng lạnh băng:

-Biết chưa?

Nó bắt đầu đỏ mặt vì tư thế rất "tình củm" này lí nhí đáp lại:

-Vâng...!

Dù theo như "lý thuyết" thì đây là do hắn bắt buộc nhưng trong lòng nó cũng nghĩ "không có lý do gi để rời khỏi ten đáng ghét này cả"

Một lần nửa hắn lại "phát ngôn" làm nó shock:

-Anh hôn em nhé!

Thật "đau khổ" sau lần nó nói khi hôn phải xin phép lần nào hắn cũng dùng thứ "vũ khí" này. Hắn thừa biết nó không thể nói "không" cũng hiểu nó không thể nói " yes" nhưng không hiểu sao rất thích nhìn dáng vẻ lúng túng của nó.

Nó đã lúng túng lắm rồi, cánh tay rắn chắc kia vẫn siết lấy eo nó. Hắn cúi xuống bờ môi đỏ mọng của nó

-Á Á Á Á....TÔI CHƯA THẤY GÌ ĐÂU NHÉ!

Nó giật mình quay mặt ra phía "âm thanh" chói tai kia , hắn cũng dừng "hành động" lại quay qua thấy Nhật Uyên đang đứng đó tay che lấy miệng.

-Đại....đại...Ảnh...không...không..phải ...

Nó đỏ mặt như người uống rượu lắp ba lắp bắp 2 tay để trên ngực hắn vội vã đẩy hắn ra.

Buông nó ra hắn nhìn Nhật Uyên ánh mắt dò xét:

-Làm gì ở đây?

Nhật Uyên tỏ vẻ ái náy:

-Cũng xế chiều rồi, àh...mọi người đang tìm 2 người nên...

-Vậy chúng ta đi thôi để mọi người chờ.

Mặt nó vẫn ửng hồng kéo tay áo hắn đi về phía "doanh trại" của tụi nó.

*BUỔI TỐI:

Sau khi ăn tối tụi nó quyết định đi ngủ sớm để sáng mai về thành phố.

Ánh đèn ngủ trong phòng chiếu sáng một phần gương mặt của Nhật Uyên trong bóng tối, cô ta ngồi đó nhìn nó đang nhắm nghiền mắt, khuôn mặt toát lên vẻ thuần khiết rất cuốn hút.

Lúc này Yến Như và Quỳnh Anh ở giường bên kia cũng ngủ rồi. Nhật Uyên ngồi dậy, bước xuống giường:

-Nhật Uyên à? Cậu đi đâu vậy?

Nằm chung giường Nhật Uyên vén chăn bước qua nó xuống giường nên nó thức giấc.

-...................-không trả lời

Thấy Nhật Uyên khuôn mặt ủ rũ như chực khóc nó vội đứng dậy nắm tay cô ta ra phòng khách:

-Cậu sao vậy? Có chuyện gì sao?

-Phải làm sao đây Tiểu My...

Nhìn Nhật Uyên khó hiểu, nó thấy cô bạn mắt đỏ hoe:

-Cậu khóc sao? Chuyện gì vậy? Ai ăn hiếp cậu ak?

-Không...

Nó bắt đầu lo lắng:

-Chứ sao? Cậu nói mình biết đi

Nhật Uyên lấy tay sờ lên cổ giọng mếu máo:

-Dây chuyền...sợi dây chuyền của mình..,hức..hức..

-Dây chuyền nào? Mà sao?

Nhật Uyên bắt đầu rơi nước mắt:

-Dây chuyền đó rất quan trọng với mình, là một người rất đặc biệt đã tặng, lúc sáng vẫn còn không hiểu sao lúc nãy thấy mất tiu

-Câu tìm chưa?

-Mình tìm khắp nhà rồi không thấy đâu, mình nghĩ....

-Sao?

-Mình nghĩ nó rớt ngoài rừng rồi, nên muốn...đi tìm

Nó lo lắng nhìn Nhật Uyên quan tâm:

-Tối lắm sao tìm được, mai hãy tìm được không?

-Không, mai mọi người về rồi mình không muốn vì mình mà trễ giờ!

-Không sao đâu, nó rất quan trọng vơi cậu nên tụi mình sẽ tìm giúp mà

-Không được, nếu không tim được mình thật sự không yên tâm ngủ, với lại mai không biết có bị con gì tha đi không.

Thấy Nhật Uyên lo lắng như vậy nó quyết định:

-Vậy mình đi cùng cậu.

-Thật hả? Cám ơn bạn nhìu lắm, đợi mình lấy áo khoát đã

Nó bâng khuâng không biết nên nói cho hắn biết không nhưng rồi lại thôi:

-"Thôi kệ, di một tí thôi mà"

Nhật Uyên hấp tấp chạy xuống

-Đi thôi Tiểu ...Á..

Nói chưa hết câu Nhật Uyên khụy xuống, nó hơt hải chạy tới:

-Cậu sao vậy?

-Thôi chết, chân mình đau quá.

-vậy sao bây giờ?

-HuHu...mình thật vô dụng, nhưng kệ, chúng ta đi thôi.

Nhật Uyên Vịn vai nó đứng dậy mặt nhìn rất đau

-Thôi, vậy cậu ở nhà đợi đi, mình đi tìm cho!

-Nhưng...

-Không sao, mình đi một tí thôi,

Nói rồi nó lấy cây đèn pin trên tay nhỏ bạn , khoát áo mang giày đi vào rừng.

BÀ XÃ NGHỊCH NGỢM, EM LÀ CỦA ANH! - Hoàn (FanFic VinZoi)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!