CHAP 53: SỰ LỰA CHỌN. (Chap cuối)

1K 6 0

CHAP 53: SỰ LỰA CHỌN. (Chap cuối)

Tối đó, Tiên bực mình lang thang trên con đường xa lạ của cái vùng mà theo cô là khỉ ho cò gáy này. Bực bội đá một viên đá trên vỉa hè xuống lòng đường, cô ngửa cổ lên nhìn trời, lòng tự hỏi tại sao Phong lại đề nghị chia tay? Tại sao chứ? Tại sao chứ Phong, tôi đâu có làm gì sai? Cô muốn hét lên như vậy đấy nhưng rốt cuộc cô chỉ thở dài thườn thượt. Có lẽ đối với cô, Phong là một người bạn đặc biệt hoặc là do cô quá trơ lì cảm xúc khi không biết làm gì bây giờ nữa. Với khuôn mặt có phần đờ đẫn, cô đi lang thang trên con đường lạ lẫm mà chưa bao giờ đặt chân đến này. Bất chợt, cô dừng bước khi trước mặt là một quán bar. Nhìn nó trong mấy phút, vì cảm thấy chán đời, Tiên bước chân vào cái nơi mà mình chưa từng bước chân vào.

Vừa vào bên trong, những cái mùi đầy kinh tởm xông vào mũi của Tiên khiến cô khẽ nhíu mày. Từ mùi thuốc lá, mùi rượu quyện vào nhau cùng với mấy cái mùi gì đó mà vừa ngửi qua đã thấy cảm thấy nôn nao khó chịu. Tiên quay người định bước ra thì có một thằng nhìn rất lố lăng nhìn thấy cô, hắn nhếch mép cười rồi giơ tay kéo cô lại, hỏi:

"Cô em ở đâu sao lại lạc vào đây thế này? Lại uống với anh một li đi."

"Bỏ ra!" Tiên giằng mạnh tay ra khỏi tay hắn nhưng không được, hắn nhìn cô từ trên xuống dưới rồi chợt nở nụ cười dâm đãng. Tất nhiên với những kẻ suốt ngày có gái ở bên như hắn ta thì việc phân biệt những em cừu non rất đơn giản. Và tất nhiên hắn cũng nhận biết được rằng, cô gái này vẫn còn... (tự hiểu)

"Cô em nóng tính quá, lâu rồi mới gặp em nào nóng tính như cô em, kể ra đổi khẩu vị chút cũng thú vị đó, ha ha..." Hắn ngửa cổ lên trời cười. Tiên cau mày nhìn hắn rồi lại phải dùng một tay bịt tai của mình lại. Cô không quen với những âm thanh ồn ào và những hình ảnh nơi đây, những hình ảnh không lành mạnh. Chẳng buồn dùng cả hai bán cầu não để suy nghĩ, khi não trái mới ra tín hiệu đạp chết hắn thì cả người đã bắt đầu phản ứng.

"Bỏ cái tay dơ bẩn ra, bà đang bực đây!" Và cảm xúc Tiên dồn nén từ chiều đến giờ nó cũng chịu xuất hiện, cô đạp mạnh vào bụng cái tên lố lăng này, từ miệng không kiểm soát được phát ra mấy câu không có gì hay ho. Sau khi hắn ngã xuống, cô đạp túi bụi vào người hắn như đang coi hắn như một bao cát để giảm căng thẳng. Đến khi nghe đám đông tụ tập nói gì đó rồi từ đám đông xuất hiện mấy tên bảo vệ, cô đá nốt một cú vào người hắn rồi quay người bỏ chạy ra ngoài.

"Kể ra vẫn chưa đã tay..." Tiên chạy ra khỏi quán bar rồi vọt lẹ ra đường mà cắm cổ chạy. Đến khi bỏ chạy rồi cô vẫn nuối tiếc quay đầu về phía sau vì cô thấy mình đánh tên đó như vậy vẫn chưa giúp tinh thần cô tốt hơn. Thật là bực mình.
Đến khi mệt rã người, Tiên đứng dựa lưng vào bức tường đằng sau thở dốc. Đưa tay khẽ vuốt mồ hôi trên trán, cô lại cảm thấy chán khi nghĩ đến chuyện của Phong. Tự nhiên cô tự hỏi, tại sao sau một cuộc tình hay đại loại như vậy người ta không thể làm bạn được với nhau? Thật là... mà nói đi nói lại rốt cuộc là cô đang tiếc tình bạn giữa cô mà Phong thôi vì thực ra, người cô thích là...

"Thủy Tiên? Cậu làm gì ở đây vậy?"

Một giọng nói vang lên khiến Tiên giật mình ngoảnh đầu nheo mắt lại nhìn. Thì ra là cái tên kính cận, đúng là... tên này đúng là tào tháo khi cô vừa mới ám chỉ đến thì người đã xuất hiện rồi. Ế, vậy là cô đang tự nhận cô thích tên này hả? Nhưng kể ra thì mỗi lần nói chuyện với tên này cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với Phong. Lí do? Cô cũng không biết nữa.

Anh Nhất Định Làm Em Yêu AnhĐọc truyện này MIỄN PHÍ!