Chương 1: Mới Xuyên Gặp Quỷ

10.6K 428 63

Cảm giác đầu tiên mà Gia Hinh cảm nhận được là đau rất đau. Toàn thân đều cảm thấy đau. Giống như bị xe tải nghiền qua vậy.

Cố mở mắt đập vào mắt là một màu trắng xoá và mùi thuốc xát trùng gay mủi.Nếu như cô không lầm thì đây là bềnh viện thì phải. Sau khi suy nghĩ thấu đáo Gia Hinh cả kinh không phải cô đang ở nhà ngủ sao? Sao giờ lại ở đây?Không lẽ có đứa điên nào canh lúc cô đang ngủ xong vào phòng cô rồi ném cô vô đây? (Bich Le: ặc...chị có cần ngây thơ như vậy không???Gia Hinh: đây không phải ngây thơ mà là tâm hồn trong sáng... Bich Le: khác nhau sao???Gia Hinh: *ánh diệu dàng cười tươi như hoa* em nói thử xem Bich Le: a...em nói sai rồi *cầm điện thoại chạy*)

Gia Hinh cuối đầu xuống nhìn nhìn đôi bàn tay nhỏ bé mịn màng như búp măng của mình thì không khỏi thất kinh lần hai. Đôi bàn tay này không phải của cô, tuy tay cô cũng nhỏ bé nhưng nó không mịn màng mà thô ráp do quanh năm làm việc nặng. "Không lẽ... Sẽ không giống như mấy cái tình tiết cẩu huyết ngủ rồi  xuyên không trong tiểu thuyết đi?"

Chưa kiệp để cô suy nghĩ xong. Chợt từ đâu có hai chàng trai *tuấn mĩ* xuất hiện trước mắt cô. Một người mặt đồ màu trắng thân cao khoảng 1,80 mét khuôn mặt tái nhợt trắng bệch như xác chết, giống trong mấy bộ phim ma mà cô xem. Còn chàng trai kế bên mặt bộ đồ màu đen cao khoảng 1,75 mét nhưng lại có khuôn mặt hơi đen hơn Bao Công một *chút xíu*.

"Các ngươi...là ai? Là quỷ sao?"

"Phi...bậy bạ. Có con quỷ nào vừa đẹp trai vừa anh tuấn vừa soái như chúng ta. Ta xin trân trọng giới thiệu chúng ta cấp trên của quỷ Hắc Bạch Vô Thường đại danh đỉnh đỉnh tiếng tăm xa gần" mỹ nam áo trắng hay còn gọi là Bạch Vô Thường lên tiếng.

"Đúng vậy chúng ta là Hắc Bạch Vô Thường" mĩ nam mặt áo đen hay còn gọi là Hắc Vô Thường cũng gật đầu phụ họa.

Sau khi nghe xong Gia Hinh cảm giác như có bầy quạ bay ngang đầu. "Trời ! Trên đời này còn quỷ nào tự kỉ hơn bọn họ sao???"

Như chợt nhớ ra điều gì cô quay sang nhìn "Ta sao lại ở đây?" Nếu đoán không lầm thì cô ở đây là do bọn họ gây ra đi. Không phải trong các bộ truyện xuyên không điều nói như thế sao.

Quả nhiên sau khi nghe xong câu hỏi của cô gương mặt của hai con quỷ nào đó xuất hiện hai rạng mây đo đỏ khả nghi."Ta...ta...ta..." Ta ta một buổi mà không có ai trả lời khiến cô hơi mất kiên nhẫn.

"Nói..." dùng giọng điệu âm trầm mà nhẹ nhàng

"Là...là...là...do hôm qua chúng ta uốn một chút xíu rượu cho nên...cho nên mới câu nhằm hồn ngươi" giọng có chút run run Bạch Vô Thường trả lời. Thiên a. Có ai nói cho ta biết tại sao cái tiểu cô nương này lại đáng sợ như thế không.

Sau khi nghe xong ánh mắt nàng tóe lửa nhìn chằm chằm Hắc Bạch Vô Thường. Nếu như ánh mắt có thể giết quỷ thì nãy giờ hai con quỷ này đã bị hồn phi phách tán từ lâu rồi.

Nam Chủ Sao? Ta Không Cần.Đọc truyện này MIỄN PHÍ!