Chap 10 : "Con ách" chủ bài

2.3K 80 0


-Anh...sao?...sao anh lại...?... sao có thể....????

Mặt hắn có vẻ rất "khổ sở"

-Em định để anh đu ở đây mãi àh, anh sắp không chịu nổi rồi!...kéo anh lên!

Nó hốt hoảng chạy tới nắm lấy 2 tay hắn cố gắng kéo lên

-Cố lên, để em giúp anh!

Bao nhiêu giận hờn biến đâu mất, nó còn tự trách mình sao hồi nãy không cho hắn vào nếu không thì....

Đang "sám hối" thì nó khựng lại. Thì ra hắn không "mạo hiểm" trèo tường lên mà ở dưới có một đống người....vịn thang cho hắn.

Mặt nó tối lại vì bị lừa, nó bực bội:

-Các người...các người....

Trong đám "diễn viên" ở dưới Yến Như và Khánh Minh đang nhìn nó cười tít mắt.

Nó giận run lên hất tay hắn ra leo lên giường trùm chăn kín hết người.

Thấy tình hình "chiến sự" có vẻ căng thẳng hắn trèo vào phòng tiến tới phía giường của nó.

-Nè, giận hả "chân voi"?

Trong chăn không có động tĩnh gì. Hắn mở túi giấy lấy ra một hộp kem to hơn mọi bữa.

-Mở chăn ra anh cho em kem!

Nó vẫn "im hơi lặng tiếng"

Thấy kế sách này không ổn hắn lấy tay kéo kéo tấm chăn xuống khỏi đầu nó nhưng vô ích, nó giữ rất chặt.

Sau mấy giây giằng co trong "im lặng" hắn bất ngờ giật mạnh cái chăn. Khuôn mặt giận dỗi của nó "xuất hiện"

Hắn xúc một thìa kem để gần miệng nó nói giọng nhỏ nhẹ mà như ra lệnh hình như tố chất đó đã có sẵn trong "xương tủy" tên này;

-Há miệng ra!

Và cũng có lẽ tố chất "nghe lời hắn" cũng có sẵn ở nó, nó ngoan ngoãn há miệng cho hắn đút thìa kem vào.

-Ngon không?

Nó không đáp. Điều đó chứng minh nó vẫn chưa bị hắn "mua chuộc" bởi mấy thìa kem.

Khuôn mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh vốn có hắn lấy trong túi giấy ra thêm một vài bức ảnh nữa đưa cho nó.

Tới giờ phút này nó không thể im lặng nữa, vì trong ảnh là hình một cặp vợ chồng và...có cả nó nữa.

-Đây là.....

Nó nhìn hắn như muốn hắn xác minh điều nó đang nghĩ :

-Đúng rồi, ba mẹ của em đó!

-Ba...mẹ, thì ra khuôn mặt của họ cũng như em tưởng tượng.

Hắn ngồi dựa vào thành giường, nửa nằm nửa ngồi chỉ vào bức hình:

-Ừ, mẹ em rất hiền và đảm đang em có khuôn mặt giống mẹ đó.

Nó mỉm cười

-Ba em là người như thế nào?

-theo anh biết BA em là người đàn ông gương mẫu rất thương vợ con, em nhìn đi, đôi mắt em rất giống ba em đó.

- Ba mẹ đẹp quá.

Mắt nó long lanh , bên trong như có một màn mưa đọng lại ở đó chỉ chờ nó đồng ý sẽ đổ mưa trên mặt nó bất cứ lúc nào.

Hắn nhanh chóng đưa tay lên gạt đi lớp nước ngấn trên mi trước khi nó kịp rơi xuống.

Nó nhìn hắn ánh mắt cầu khẩn:

-Anh nói ba mẹ chỉ mất tích chứ chưa có gì chứng minh họ đã chết, anh có thể....có thể giúp em...

Biết nó khó mở lời hắn cắt ngang:

-Anh cho người đi tìm rồi khi nào có tin gì họ sẽ báo cho chúng ta ngay.

Nó thở phào rồi khuôn mặt trở nên lo lắng:

-Em nghĩ em không thể ở đây mãi được.

Là một người tinh ý hắn nói giọng chắc nịch:

-Em đừng lo, nhà của em ở thành phố K anh đã cho người chăm lo. Còn công ty và công việc kinh doanh của gia đình em anh và ba mẹ anh đang giúp em quản lý, công việc bây giờ đã đi vào quỹ đạo

Nó vô cùng ngạc nhiên, không ngờ hắn chu đáo như vậy, xắp sếp mọi chuyện cho nó tươm tất. Cả ba mẹ hắn nữa, dù là có hôn ước nhưng họ cũng không cần làm vậy, họ tốt với gia đình nó quá.

-Cám ơn....cám ơn anh..cả ba mẹ anh nữa!

-Há miệng!

Một thìa kem mang hơi lạnh ùa vào miệng nó, hắn vẫn vậy, thái độ bất cần, điềm tĩnh ánh mắt màu nâu kiên nghị làm nó cứ nghĩ hắn lớn hơn nó cả chục tuổi chứ không phải 1 tuổi.

-Em không cần cảm ơn, ba mẹ chúng ta là bạn thân nên.....

Nó nhìn hắn như đag chờ một lời "ngọt ngào" phát ra từ hắn

-...Nên mới chịu nhận một "siêu quậy" hậu đậu như em về làm dâu!

Nó "thất vọng tràn trề" với câu nói "độc địa" của hắn.

-Anh.....

Đang định nói thì nó im lặng vì hắn đã đổi thái độ, ánh mắt kiên nghị bây giờ trở nên trống trải vô hạn:

-Anh sẽ sắp xếp tất cả, nên em chỉ cần ở đây, ....bên cạnh anh là được rồi.

Nhìn ánh mắt hắn nó không thể từ chối, không hiểu từ khi nào nó rất để ý tới tâm trạng của hắn.

Khẽ luồng tay vào tay hắn , bàn tay to lớn, ấm áp này luôn bên cạnh mỗi khi nó cần. Hắn hơi ngạc nhiên vì lần đầu nó "tốt"với hắn như vậy, hắn khẽ mấp máy môi:

-Vậy em làm hôn thê của anh đi!

Nó hơi ngạc nhiên trước câu nói của hắn, nhưng không nghĩ ngợi gì nói vui vẻ trả lời:

-Anh có bị bệnh không?

-Bệnh gì?

-Bệnh ngốc!

Hắn "chưng hững" không ngờ nó chơi chiêu "gậy ong đập lưng ong" với hắn. Hắn bình thản:

-Có, bệnh ngốc, bệnh ngốc thời kỳ cuối nên mới chấp nhận cô vợ quậy phá như em.

Nó không ngờ hắn "cao tay ấn" như vậy, nó nổi sùng:

-Ai nói em là vợ anh, mới là hôn thê thôi!

Hắn mỉm cười.

-Duyệt, coi như em đồng ý chính thức trở thành vợ sắp cưới của anh.

Nó hếch mũi:

-Đồ ngốc thì trước giờ vẫn vậy còn gì!

Mặc kệ nó nghĩ hắn ngốc hay "lú lẩn" nó đâu biết trong lòng hắn đang "nở hoa" , chính miệng nó nói như vậy có nghĩa nó đã có tình cảm với hắn, nó không từ chối hôn sự này.

Nhìn hắn vui vẻ nó không hiểu hắn vui cái gì nhưng chỉ cần thấy hắn vui như bây giờ là nó đã yên tâm rồi.

Bất giác hắn cúi mặt xuống thật gần, tim nó một lần nữa run lên mặt ửng thêm sắc hồng. Nó hơi khép mi. Môi hắn đã gần lắm rồi, nó hồi hộp:

-"làm sao?....làm sao....làm sao giờ"!!!!!!

1 nốt nhạc

2 nốt nhạc..

Không cảm thấy gì nó mở mắt ra... bất chợt hắn vén tóc mái nó qua hôn lên trán làm mặt nó đỏ như cà chua chín.

Hắn mỉm cười châm chọc:

-Sao vậy? Vẫn còn "mơ tưởng" tới việc anh hôn lên môi em à?

Nó ngượng chín người:

-KHÔN...G....KHÔNG...DÁM ĐÂU, AI MÀ THÈM..

Hắn vuốt từng lọn tóc của nó:

-Vợ ak, em không cần tự "dối lòng" đâu

Nó càng tức điên với tên này:

-Nói...nói cho mà...biết, sau...sau này muốn hôn...em thì phải...phải...

-Phải sao?

-...phải..phải..xin phép trước

Hắn cố nhịn cười khuôn mặt bắt đầu ửng hồng, lại tiến sát nó hắn nói giọng của.....Khánh Minh (nghĩa là giọng háo sắc đó)

-Vậy bây giờ anh hôn em nhé!

-HẢ...A..NỮA..NỮA HẢ?

Hắn đã tiến thật gần , giống như đang thử thách tim nó vậy

Nó nhắm tịt mắt .

Hắn nhìn bộ dạng của nó mỉm cười nhẹ xoa đầu nó:

-Thôi, cho em nợ!

Nói rồi hắn lại bàn học của nó cầm chìa khóa mở cửa bước ra ngoài, tay giơ giơ chùm chìa khóa:

-Cái này anh tịch thu!

Nó lơ ngơ như "bò đội nơ" lẩm bẩm

-"mình có nợ Anh ta sao?"

*SÁNG:

Ngồi ăn sáng mà hắn muốn nổ cái đầu, mặt hắn nghiêm nghị ngồi "ăn cho qua bữa" thì Khánh Minh và nó như muốn lật tung cái bàn ăn chì vì một chuyện con nít mới làm: "dành ăn"

Nó chồm hết người qua phía kia để gắp lại miếng thịt mà Khánh Minh "cướp" của nó:

-Trả, trả đây!

-"Voi con" em nhỏ như vậy ăn không hết đâu để anh ăn....dùm cho hihi

-Không, TRẢ TÔI NGAYYYYYYYYYYY

-hông

-Đưa đây!

Màn đấu đũa và đấu khẩu kết thúc khi Khánh Minh một tay đẩy đầu nó ra một tay gắp miếng thịt to bằng cái bánh in nhét vô miệng trước sự chứng kiến của "bàn dân thiên hạ'

-ANH....ANH..DÁM...........

Nó giận dữ ánh mắt tóe lửa nhìn Khánh Minh nhai "trệu trạo" miếng thịt của nó.

Hắn thở ra nhìn Khánh Minh

-Sao ngày nào cậu cũng chọc ghẹo "vợ" tôi thế?

Miệng đầy thịt Khánh Minh không nói được chỉ cười trừ. Nhìn mặt nó hắn ra hiệu cho quản gia lâm, ông quản gia hiểu ý:

-thưa cô chủ, chúng tôi vừa làm xong miếng khác đây!

Hắn như chợt nhớ ra điều gì nhìn đám người hầu:

-Sao cứ gọi "vợ tôi" là cô chủ?

Mọi người ngơ ngác chỉ có quản gia Lâm khéo léo cúi người

-Vâng! Xin lỗi thiếu gia

Rồi quay qua nó nói một câu làm nó muôn nhường miếng thịt này cho Khánh Minh luôn:

-Xin lỗi..... THIẾU PHU NHÂN!

-Ặc.....thiếu....thiếu phu...nhân sao?

Mấy người phía sau cũng đồng thanh nói theo làm nó mắc cỡ quá chời.

-Đi học!

Hắn đứng dậy trước, nó, Yến Như và Khánh Minh cũng bước theo. Có điều hôm nay hắn không để nó và Yến Như "dung dăng dung dẻ" nữa mà khoác tay lên vai nó bước đi

Hai hàng người hầu lại đồng thanh:

-Thiếu gia, thiếu phu nhân đi học vui vẻ!

-ờ ...ờ tôi ...tôi đi nhé!

Vừa bước xuống xe hắn lại tạo "scandal" bằng động tác khoát tay qua vai nó làm ai cũng sửng sốt. Dù biết nó và hắn có quan hệ đặc biệt nhưng trước đó ít khi nào thấy hắn thân mật với nó như vậy.

Nó chỉ còn biết "an phận" trong tay hắn để phòng nguy cơ "bị quê" nếu có ý kiến.

*GIẢI LAO:

-Đại Ảnh bạn không ra căn tin sao?

Nó nhìn Đại Ảnh thắc mắc:

-Ak, các bạn đi trước đi mình đợi một người bạn rồi sẽ xuống sau

Không hiểu sao hôm nay hắn lạ quá, cứ dính với nó như"keo dính chuột" làm bao nhiêu cặp mắt chú ý

-Nè, hôm nay anh sao vậy? Xích ra chút đi không thấy....

Chưa hết câu hắn đã kéo nó đứng dậy để nó ngồi lên đùi, vậy mà mặt hắn cứ tỉnh bơ làm như đây là "chuyện bình thường ở chợ" vậy.

-Anh ...Anh làm gì vậy?

Nó đỏ mặt còn mấy đứa xung quanh tha hồ "đỏ mắt"

Định vùng đứng dậy thì một tay hắn ôm eo nó kéo xuống nó cố gắng thế nào cũng không đứng dậy nổi

-Anh bỏ ra, làm như chốn không người vậy?

Hắn vẫn thản nhiên:

-Nếu ở chốn không người em nghĩ anh sẽ chỉ làm như vầy thôi sao?

-cái....cái..gì...

Mặt nó đã đỏ lắm rồi mà hắn còn nói vậy khác nào muốn nó chết

Khánh Minh, Yến Như và Quỳnh Anh thì nhờ vậy được xem phim tình cảm pha lẫn phim Hài nên cứ cười suốt.

Còn đám người xung quanh ngừng hoạt động vì câu nói "chết người" của hắn.

-Há miệng!

Hắn vẫn tỉnh bơ xúc một thìa kem cho để sát môi nó. Khánh Minh "thêm dầu vào lửa"

-Haha "voi con" à, tốt nhấ em nên nghe lời cậu ta nếu không muốn gây thêm sự chú ý.

Trúng tâm lý nó ngoan ngoãn há miệng ra cho hắn đút kem vào .

-Mấy bạn, mình muốn giới thiệu mấy bạn với một người

Giọng Đại Ảnh í ới , cả bọn nhìn sang thấy Đại Ảnh đang khoát tay một tên con trai , nó há hốc:

-Khải...Huy Nam!

Nó ngạc nhiên nhìn Huy Nam, hắn bắt đầu đanh mặt lại hơi nhíu mày, còn Huy Nam thấy nó đang ngồi trên người hắn cũng thoáng nét tức giận nhưng sau đó mau chóng mỉm cười:

-Xin chào tôi là Đường Huy Nam

-Tiểu My bạn quen Huy Nam hả?

Đại Ảnh tỏ vẻ ngạc nhiên tò mò hỏi. Không đợi nó trả lời hắn ôm chặt nó hơn nói giọng đắc ý:

-Trước khi "vợ tôi" chưa mất trí nhớ Huy Nam cũng là bạn cô ấy.

Thấy hắn như vậy Huy Nam nhìn hắn chằm chặp như muốn xông vào đè hắn xuống mà đánh nếu có thể.

Yến Như và Khánh Minh dường như thấy điều gì đó. Khánh Minh cười tươi như "bông"

-Nè, Mau ngồi đi, Đại Ảnh em giới thiệu chúng tôi với bạn mới nữa chứ sao cứ đứng ngây ra thế.

-ah, xin lỗi . nè Huy Nam đây là Khánh Minh, Quỳnh Anh Và Yến Như còn kia là....

-Nguyễn Văn Khánh!

Không đợi Đại Ảnh nói Huy Nam đã mím môi kêu tên hắn. Hắn vẫn ôm chặt nó nhếch mép cười như thách thức Huy Nam.

-Huy Nam cũng muốn đi du lịch với tụi mình các cậu cho Huy Nam đi với nha!

Đại Ảnh vẫn vô tư trong cái không khí làm ai cũng "nghi ngờ" này.

Mọi người không trả lời vì biết có lẽ mối quan hệ giữa 3 người này không phải đơn giản.

Nó nhìn hắn định mở lời:

-Văn Khánh anh....

-Được thôi!

Hắn cười nửa miệng nhìn Huy Nam, Huy Nam cũng nhìn hắn đầy khiêu khích

*Buổi tối:

Cộc...cộc...

-Vào đi!

Khánh Minh bước vào thấy hắn đang nằm gối đầu đọc sách.

-Chuyện gì?

Hắn hỏi một cách dửng dưng nhưng Khánh Minh rất nghiêm túc:

-Để Huy Nam ở gần Tiểu My cậu không...

-Không, không cần phải lo!

Hắn đáp lời Khánh Minh vẻ tự tin, Khánh Minh nhếch môi:

-Đừng quá ỷ y, tôi thấy Huy Nam đã có sẵn kế hoạch rồi đó , tên đó cũng không hiền đâu.

Hắn thôi không đọc sách nữa đưa mắt nhìn Khánh Minh, ánh mắt màu nâu nhạt đó lại hiện ra tia nhìn đắc thắng và quỷ quyệt

-Chính vì vậy tôi mới không lo,

-Ý cậu là...?

Trên môi hắn nở nụ cười tinh ranh :

-Huy Nam càng chuẩn bị chu đáo thì càng làm Tiểu My ...xa hắn hơn thôi. Hừ....hắn không biết Tiểu My bây giờ đã khác, theo cậu Tiểu My tin tưởng tôi, hôn phu của cô ấy..hay một người bạn cô ấy không có chút ấn tượng?

Huy Nam nhìn hắn, ánh mắt có chút nể phục nhưng cũng xen lẫn nghi ngờ:

-tôi không nghĩ chỉ có vậy.

Khánh Minh quá hiểu hắn. Thấy hắn giả vờ không hiểu Khánh Minh "hoạch tẹt"

-Nói đi! Quân át chủ bài lần này của cậu là gì?

Vẫn khuôn mặt nghiêm nghị hắn cầm cuốn sách lên trước mặt, nhưng vẫn trả lời Khánh Minh:

-Trái tim cô ấy!

Khánh Minh cười thật tươi, không nói nhưng hắn cũng nhận biết những thay đổi nhỏ từ "tên bạn nối khố" của mình. Miệng lẩm bẩm

-"Voi con" coi vậy mà lợi hại !

'

BÀ XÃ NGHỊCH NGỢM, EM LÀ CỦA ANH! - Hoàn (FanFic VinZoi)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!