Chap 4 : Đi học 2

3K 103 0



Sáng hôm sau những giấc mộng trong ký ức đánh thức nó dậy sớm hơn mọi ngày, không muốn nghĩ ngợi nhiều nó nhanh chóng phóng xuống giường làm vệ sinh cá nhân và thay quần áo.
Xong xuôi nó ngắm nghía mình trong gương sau đó mở cửa xông thẳng qua phòng đối diện , tất nhiên cũng như mọi ngày nó...không hề gõ cửa mà ào zô như một " cơn gió độc"
Đứng trước giường nhìn hắn mấy giây không để mặt đỏ hơn nữa nó quyết định đánh thức hắn bằng chất giọng "mượt mà " của nó.
Nhưng dường như đã "thủ sẵn" chỉ cần đợi nó há miệng thật to hắn đã kịp đưa một tay lên.....bịt ngang họng nó ( tức bịt miệng đó )
nó bị bất ngờ hất tay hắn ra giọng bất mãn:
- Nè, anh có phải người không vậy?
Vẫn nhắm mắt hắn nói giọng từ tốn:
- Ý em là sao?
- Anh còn giả bộ? tôi chưa lên tiếng anh đã biết rồi...
- chân voi của em vừa xông vào phòng là anh biết ngay rồi cần gì đợi em cất tiếng
HẮn nói giọng châm chọc từ từ mở mắt ra để tận hưởng vẻ mặt tức giận của nó.
- Cái gì? Chân...n...n voi ha?
- Chứ chân gì? em đi tới đâu người ta cũng biết hết đó
Giận chín người nhưng nó biết bây giờ lợi thế không thuộc về nó chỉ đành lẩm bẩm
- "Phải nhịn....phải nhịn..."

- Đang "rủa xả" gì anh nữa đó
Hắn cất tiếng , nó im ngay chỉ biết đình chiến bằng cách cười trừ:
- hihi Không, không có gì , vậy "CHÂN VOI" xuống nhà trước đợi anh ha...
Nó nhấn mạnh 2 chữ "chân voi" nhằm dằn mặt hắn rồi bước bình bịch xuống nhà.
để lại hắn ngồi đó cười một mình....
dạo này hắn hay cười, hay chọc ghẹo nó như một sở thích, hắn biết hắn thích nó , muốn có nó nhưng có lẽ hắn không nhận ra mình thay đổi vì nó nhiều đến thế.
Còn nó sau khi tức tối rời khỏi phòng hắn đi xuống nhà đã vô tình chứng minh cho "định luật chân voi" hắn vừa nói. (mà có lẽ trước khi hắn nói nó không bao giờ để ý)
Tình hình là khi nó chưa xuống hết nửa cầu thang mấy người làm đã ngước lên nhìn nó tươi cười
- Chào buổi sáng cô chủ.
Câu nói đó làm nó "dằn vặt"rất nhiều
- "Không lẽ đúng như hắn nói" – nó buồn xo...
15 phút sau:
Đang đứng trước gương hắn nghe dưới nhà đang nhao nhao, đưa tay ra lấy cặp xách miệng hắn lẩm bẩm
- Lại đến nữa rồi...
Rồi nhanh chóng đi thẳng xuống nhà
Bước xuống hắn thấy một khung cảnh "tan thương" Quản gia Lâm đang nằm bất động dưới nền nhà mắt ...mở trừng trừng. "chết rồi sao?" hắn nghĩ.
đám con gái giúp việc nháo nhào cả lên rồi nhanh chóng hắn quan sát xung quanh thấy bình hoa trên bàn ăn hôm nay đẹp hơn mọi ngày...to hơn mọi ngày, còn vợ iu của hắn....đang đứng đó cũng lăng xăng nhưng...không giúp được gì.
Như hiểu ra tính chất "quan trọng" của sự việc hắn đỡ quản gia Lâm lên ghế, khuôn mặt ông già giờ đây đã khá hơn,....giống người sống hơn.
- Tiểu My!
Hắn đưa tia nhìn về phía "đương sự"
Không khí bây giờ nhờ " chủ nhà" đã im ắng trở lại. hắn nắm sau cổ nó kéo qua trước mặt quản gia Lâm, nhấn đầu nó cúi xuống
- Em mau xin lỗi quản gia Lâm đi
- ơ..ơ .. sao ? sao xin lỗi
như chợt nhận ra điều gì nó giảy nảy
- A...a Anh hiểu lầm rồi em không làm gì hết là do Quản gia Lâm tự ngất xỉu không liên quan em %$^%$%^^^....
- Xin lỗi đi!
Giải thích một lèo mà hắn chỉ trả lời ngắn gọn nó ấm ức :
-Nhưng....
- Hoa lan ở vườn là do quản gia Lâm một tay chăm sóc bấy lâu nay, là tâm Khánhết của ông ấy.
nghe tới đây nó mới đực mặt ra
- hic.. Gây đại họa rồi
Nó gập người xin lỗi nhưng quản gia Lâm không nói gì nhưng nó hiểu ổng đang buồn zữ zội mà nguyên nhân là...nó
Hôm đó chỉ có 2 hàng người hầu "tiễn" cặp "vợ chồng" trẻ đi học, không có quản gia...
Trên xe nó ủ rũ như cọng hành héo. Hắn xoa đầu nó giọng ân cần
- chiều nay chúng ta sẽ mua hoa khác đẹp hơn để đền.
- Lần này em gây ra cKhánhện lớn rồi!
Nó vẫn ủ ê, cảm giác tội lỗi làm nó buồn rầu vô hạn
- Không sao , chiều nay anh dẫn em đi mua hoa về nhà xin lỗi.
- vâng!!
Hôm nay tới lớp nó không còn tâm trí học bài, Khởi My lại gần:
- Này Tiểu My, bạn sao thế? cãi nhau với anh Văn Khánh ak?
- Không.- nó vẫn ủ ê
Ánh mắt Đại ảnh sáng lên
- Hay bạn đã biết những việc anh ta làm?
nó ngỡ Ngàng, chợt nhận ra ngoài việc biết hắn là hôn phu của nó ngoài ra nó không biết gì.
- Làm gì?
Đại Ảnh cười nửa miệng:
- cũng đúng bạn đâu còn nhớ gì nửa, Gia đình Văn Khánh sở hữu tập đoàn The Rose , công việc làm ăn rất lớn song cũng rất mạnh tay với đối thủ vì vậy họ lập một băng xã hội đen trong thế giới ngầm
- Xã hội đen sao?
Nó hơi bất ngờ
- Đúng, băng đảng này cũng một phần do Văn Khánh chỉ huy đó, nghe người ta nói họ rất độc ác ai đắc tội đều phải chết không minh bạch
- Chết sao? Giết người, Văn Khánh giết người sao?
Bao nhiêu câu hỏi hiện ra trong đầu nó, nó không tin Văn Khánh lại tàn nhẫn như vậy. Nó lẩm bẩm
- "Thảo nào anh ấy sợ mình nguy hiểm, lúc nào cũng có vệ sĩ đi theo...."
Đại Ánh Mỉm cười sau khi thực hiện màn nói xấu "chồng " nó . Cô ta đang mở miệng định nói tiếp:
- Cậu nên cẩn...n...n
- Đủ rồi đó Nhật Uyên
Tiếng Quỳnh Anh vang lên cắt đứt câu định nói của Nhật Uyên

BÀ XÃ NGHỊCH NGỢM, EM LÀ CỦA ANH! - Hoàn (FanFic VinZoi)Đọc truyện này MIỄN PHÍ!