Chương 2

1.9K 17 0

[chương 2] 

Vì sợ nên Soo Yeon không dám thành thật tự thú mà chọn cách chôn chuyện này vào trong lòng.

Mỗi lần nhìn thấy chỗ ngồi trống đằng sau, Soo Yeon luôn cảm thấy rất xấu hổ, âm thầm cầu khẩn cho cái người tên Yuri ấy nhanh khỏi hẳn. Nhưng vừa nghĩ,sau khi cậu ta khỏi hẳn sẽ quay về trường học điều tra thủ phạm là  Soo Yeon lại đê tiện cầu khẩn ông trời hãy để cậu ta phục hồi chậm chậm thôi.

Thế là, trong lúc cô còn chưa quyết định được thì một tuần lễ đã trôi qua.

Sáng hôm nay ,tiết đầu tiên là thể dục, sau tiếng chuông vào học, tất cả mọi người xuống sân tập hợp. Soo Yeon  đang đi trên cầu thang thì phát hiện quên chưa để điện thoại di động của mình lại lớp. Nếu như bị thầy thể dục nghiêm khắc kia phát hiện cô mang điện thoại di động đi học thì nhất định sẽ bị phạt chạy năm vòng quanh sân. Vì tránh chuyện xui xẻo này, Soo Yeon nhanh chóng chạy về phòng học, cất  điện thoại di động vào.

Nhưng khi đẩy cửa lớp học ra, Soo Yeon giật mình tại chỗ — phòng học vốn phải không còn ai ,lại có một nữ sinh đang ngồi bên trong. Mái tóc đen dài suôn mượt, đôi mắt trong veo , lông mày  thanh tú đẹp lạ thường, cái mũi cao thẳng đầy kiêu hãnh ,đôi môi mọng đỏ mềm mại như nước. Ánh nắng mặt trời sáng sớm luồn vào qua cửa sổ, bao phủ toàn thân cậu ta bằng một tầng ánh sáng vàng lung linh tựa như một bức tranh đẹp nhất thế gian.

Đang thưởng thức sắc đẹp, Soo Yeon  trong lúc vô tình thoáng nhìn thấy tay trái cậu ta đang quấn vải băng, trong lòng ngay lập tức lạnh toát.

Băng bó… Gãy xương…Kwon Yuri!

Người đó là Kwon Yuri!

Nhận ra điều kinh khủng này, Soo Yeon  có tật giật mình lập tức cúi đầu, đang chuẩn bị xoay người đi ra ngoài lại nghe thấy một giọng nói trong trẻo hơi trầm hỏi: 

   “Cậu là ai?”

Soo Yeon thầm tự nhắc nhở mình trong lòng, bình tĩnh, bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh, bình tĩnh, bình tĩnh, nghìn vạn lần phải bình tĩnh. Cô hít sâu một hơi, nói: 

  “Tớ… Tớ là học sinh mới chuyển đến tuần trước.”

Kwon Yuri gật đầu:

   “Thảo nào chưa từng nhìn thấy cậu.”

  “À, ” Soo Yeon  gắng gượng nâng cao khóe miệng, dùng hết sức lực duy trì giọng nói bình tĩnh:

   “Tiết thể dục bị muộn rồi, tớ đi trước đây.”

Nói xong, Soo Yeon xoay người, phóng như bay ra ngoài cửa.

Trời ạ, còn ở cùng một chỗ với Kwon Yuri ấy nữa thì cô nhất định sẽ vì cảm giác tội lỗi sâu sắc mà không hít thở nổi mất.

Mà ngay lúc cô xoay người, Yuri từ từ, từ từ nheo mắt lại.

Cậu nghĩ, bóng lưng lúc chạy của cô gái này nhìn cực kì quen mắt, giống –Cục bông gòn lùn đã đâm phải mình rồi lại sải hai cái chân ngắn nhanh như bay trốn khỏi hiện trường kia!

Trong nháy mắt khi Soo Yeon đang đi đến cửa phòng, cô bỗng cảm thấy phía sau áo bị níu chặt ,rồi bị một lực mạnh túm trở về phòng học. Sau một trận trời đất quay cuồng, cô thấy mình bị ép lên vách tường, mà Kwon Yuri đang đứng ngay trước mặt cô, một đôi mắt đen như hắc ngọc thạch đang mạnh mẽ khống chế cô.

Bị kinh hoàng, Soo Yeon không chịu nổi sự dày vò trong lòng, hét lớn: 

  “Xin lỗi, không phải tớ cố ý đâu, hãy tha thứ cho tớ!”

Nghe vậy, mắt Yuri liền trầm xuống: 

  “Hoá ra cậu đã sớm biết mình là người đâm vào tôi.”

Cả người Soo Yeon cứng ngắc, lông dựng đứng hết cả lên.

Yuri tiếp tục nói:

   “Nếu không phải tôi nhận ra thì cậu vẫn còn tiếp tục giả vờ như 
không có chuyện gì , đúng không?”

Soo Yeon nhắm chặt mắt lại, tiêu đời, lần này chết chắc rồi!

Yuri nâng cằm cô lên, hỏi từng câu từng chữ một: 

 “Cậu nói xem, tôi nên dạy dỗ cậu thế nào đây hả… mèo lùn?”

Soo Yeon  vội vã cầu xin tha thứ:

  “Xin lỗi, tớ thực sự không cố ý đâm vào cậu.Để bồi thường, tớ có thể đồng ý làm bất cứ chuyện gì.”

Yuri nhíu nhíu lông mày: 

  “này mèo lùn , cậu nói thật đấy chứ?”

Vì mạng sống, Soo Yeon gật đầu như giã tỏi:

  “Là thật mà! Tớ thề!”

Yuri chậm rãi đi tới gần cô, khóe miệng nở một nụ cười đẹp đến tàn nhẫn: 
  
   “Đây là cậu nói đấy nhé.”

Thấy tình hình này, tim Soo Yeon  thình thịch một tiếng rồi ngừng đập luôn.

Cô biết, cuộc sống trung học tốt đẹp của mình từ hôm nay trở đi, đã hết.

Dự cảm của Soo Yeon  là rất chính xác. Vì bù lại lỗi lầm của mình, trên cơ bản cô đã trở thành osin của tên than củi Kwon Yuri đáng ghét đó .

Tiết học nào cô cũng phải nắn nót chép một bản bài học cho cậu ta.

Mỗi lần giữa giờ, cô lại phải vội vàng chạy đi mua nước cho cậu ta.

Mỗi ngày tan học, cô đều phải quét lớp thay cậu ta.

Nói chung, Soo Yeon bây giờ, mỗi ngày đều phải săn đón những hoạt động của Kwon Yuri
Đối với những… chuyện này, Soo Yeon nghĩ chỉ cần nỗ lực thêm một chút là có thể chịu đựng được. Dù sao mình cũng bẻ gãy khớp xương của người ta, còn có ý xấu cầu khẩn cho tay cậu ta hồi phục chậm, lại còn chết cũng không chịu thừa nhận, giấu diếm đến cùng, đúng là hơi quá đáng.

Thế nhưng, có một vấn đề cô không thể chịu đựng được, đó chính là việc Kwon Yuri mỗi ngày lại thay đổi biệt danh cho mình.

Cái gì mà mèo lùn, cục bông gòn , cá heo đủ các loại, từng tấc từng tấc tùng xẻo lòng tự trọng của cô.

Đang trong lúc ai oán cho số phận của bản thân, Yuri lại cầm bút chọc chọc cô từ đằng sau, dùng ngữ khí không cho phép phản kháng nói:

  “Này  mèo , mau ôm đống sách bài tập số học đến văn phòng cho tôi.”

Soo Yeon bất đắc dĩ nói thầm: 

  “Đã nói biết bao nhiêu lần rồi, tớ không phải mèo, tóc tớ chỉ hơi vàng một tí thôi .”

  “Đừng nói nhiều, mau đi đi.” Yuri giục.

Soo Yeon nhìn một đống sách bài tập cao ngất trên bục giảng, bi thương nói:

  “Cậu có phải là cán sự số học đâu, sao phải phụ trách ôm sách bài tập?”

  “Tôi không phải, nhưng Taeyeon phải.” Mắt Yuri xem tạp chí, không thèm ngẩng đầu lên nói:

  “Cậu ta có việc đi ra ngoài, cậu dù sao cũng nhàn rỗi, giúp cậu ta đi.”

  “Thế chẳng lẽ, tớ ngoài việc hầu hạ cậu còn phải hầu hạ bạn tốt của cậu nữa à?” Soo Yeon           bắt đầu có dấu hiệu phản kháng.

  “Răng rắc.” Yuri nhẹ giọng nói: “Còn nhớ rõ tiếng này không? … Răng rắc, răng rắc, răng rắc.”

  Cô sao có thể không nhớ rõ tiếng xương bị bẻ gãy này chứ, gần đây nó thường xuyên xuất hiện trong ác mộng của cô.

   “Đừng có làm tăng thêm cảm giác tội lỗi của tớ nữa.”
cô uể oải gục đầu xuống, chịu thua: “Tớ đi là được chứ gì.”

Nói xong, cô cam chịu đi lên trên bục giảng, vất vả ôm lấy chồng sách bài tập suýt còn cao hơn cả mình.

   “Tớ về rồi đây.” Taeyeon đặt nước có ga lên bàn. Vừa ngồi xuống lập tức nhớ ra: “Đúng rồi, còn phải ôm vở đi.”

Yuri kéo cậu ta lại, nói: “Yên tâm, tớ đã phái người làm giúp cậu rồi.”

   “Ai cơ?” Taeyeon hỏi.

  “Đương nhiên là con mèo  kia rồi.”
 Yuri giơ một ngón tay chỉ về phía cửa.

Lúc này, Soo Yeon đang ôm đống sách bài tập cao như núi, lắc lắc lảo đảo tiến về phía trước, nhìn qua cứ như đang biểu diễn xiếc. Vì bị cản trở tầm nhìn nên cô lại tông thẳng vào khung cửa, đau đến nước mắt lưng tròng trào ra.

  “Đáng yêu quá.” Taeyeon cười nói.

Yuri rút lại ánh mắt, chậm rãi nói: “Chờ đến khi tay cậu bị cô ta bẻ gãy thì chắc sẽ không nói thế được nữa đâu.”

“  Đừng nhỏ mọn như vậy.” 

Taeyeon khuyên nhủ: 

  “Người ta đã xin lỗi rồi, lại còn theo sau cậu mỗi ngày làm thay đủ thứ việc, coi như là chuộc tội rồi mà.”

Yuri hừ lạnh một tiếng: “Nếu không phải tớ nhận ra thì cô ta định sẽ vĩnh viễn giấu diếm hành vi phạm tội, nghĩ đến đấy tớ lại muốn vặt sạch đám lông mèo vàng khè của cô ta.”

   “Vậy cậu định sẽ hành hạ cậu ấy bao lâu?” Taeyeon hỏi.

Không đợi Yuri trả lời, giọng của Fany đã vang lên bên tai bọn họ: 

“Các cậu hơi quá đáng rồi, sao lại thông đồng bắt nạt Soo Yeon, để một mình cậu ấy ôm chồng vở nặng như vậy hả?”

Nói xong, Fany nhanh chóng đi lên giúp đỡ Soo Yeon

Mà Taeyeon cũng theo sát phía sau : “Fany , để tớ giúp cậu.”

Nhìn Soo Yeon  ngoài cửa lớp, đôi mắt sáng như sao của Yuri âm thầm thoáng lóe lên. Cậu thì thào trả lời câu hỏi vừa rồi của Taeyeon: 

  “Đương nhiên là, càng lâu càng tốt.”

Sau hai tháng ác mộng, Soo Yeon  mong trăng mong sao, rốt cục cũng mong được đến ngày cổ tay tên ác ma đen thui ấy  khỏi hẳn.

Sau này không bao giờ phải nghe cậu ta sai khiến nữa!  Soo Yeon hưng phấn tới cực điểm, còn ở nhà tự nướng bánh ga-tô chia cho tất cả các bạn trong lớp cùng thưởng thức.( không khéo sẽ bị ngộ độc tập thể mất )

Đang chìm đắm trong niềm vui sướng lấy lại được tự do, giọng nói lạnh như băng của Yuri cất lên:

“Cậu đang chúc mừng cái gì à?”

Soo Yeon cười cười nịnh nọt: 

“Ừ, bọn tớ đang chúc mừng cổ tay cậu khỏi hẳn.”

Fany bổ sung: 

  “Đồng thời cũng chúc mừng cậu ấy sau này không phải chịu sự hành hạ, nghe lời cậu sai khiến nữa.”

Yuri nheo mắt, độ cong trên khóe miệng ẩn chứa nguy hiểm: 

  “Tôi có đồng ý như thế à?”

Tim Soo Yeon treo ngược: 

  “Nhưng tay cậu khỏi rồi, đâu cần tớ làm giúp cậu mọi việc nữa.”

  “Cậu thực sự không cần làm việc giúp tôi, nhưng,” Ánh mắt Yuri sáng lên một cách tà mị kiểu ác ma: “Từ hôm nay trở đi, cậu phải giúp việc cho đội bóng rổ.”

   “Là sao?” Fany không hiểu.

Taeyeon giải thích giúp cô: 

  “Yuri quyết định để Soo Yeon  làm trợ lí đội bóng rổ của bọn tớ.”

   “Nhưng tớ thực sự không có hứng thú với hoạt động ngoài giờ!” Cô cố tìm 1 lý do thích hợp.

   “Biết gì không?” cậu nhìn cô, chậm rãi nói: “Vì lực va chạm mạnh của cậu mà làm hại tôi không thể tham gia thi đấu, trực tiếp dẫn tới thất bại trước Tara. Kết quả, bây giờ cứ nhìn thấy bọn họ là thành viên đội bóng rổ bọn tôi lại phải đi đường vòng… Cậu thử nói xem, có đúng là nên dùng hành động thực tế thể hiện chút áy náy với toàn bộ đội bóng rổ không?”

  Lý do của Yuri thành công khơi lên cảm giác tội lỗi mạnh mẽ của Soo Yeon .Cô suy nghĩ một chút, nghĩ rằng làm trợ lí đội bóng rổ chí ít cũng dễ hơn làm chân chạy vặt cho tên than củi này nên đồng ý.

Fany kéo Taeyeon sang một bên, nhỏ giọng hỏi: 

“Yuri rốt cục lại có âm mưu gì thế?”

Taeyeon khẻ trả lời 
:
   “Lần này thua trận đấu, tâm trạng mọi người không tốt, thế nên có người chĩa luôn mũi tên vào Soo Yeon nói cậu ấy là kẻ đã hại Yuri không thể tham gia trận đấu. Tớ đoán Yuri đang muốn cho Soo Yeon  tự chui đầu vào lưới, để lửa giận của cả đội bóng rổ đốt cháy cậu ấy luôn.”

Fany thở dài: 

  “Chọc phải hắn, Soo Yeon thật đúng là không may.”

Lúc này, người đang chuẩn bị đảm nhiệm vai trò trợ lý Jung Soo Yeon cảm thấy mũi ngứa ngứa, bỗng hắt xì một cái. Cô xoa xoa mũi, lẩm bẩm nói: 

“Kỳ quái, ai đang nói xấu mình ấy nhỉ?”

Phán đoán của Taeyeon hoàn toàn chính xác. Kwon Yuri đúng là muốn để cả đội bóng rổ phối hợp với mình cùng chỉnh Soo Yeon

Nhưng cái cậu ta không ngờ tới chính là, Soo Yeon  này, không ngờ chưa đến hai ba ngày đã đối phó được hết với cả đám đội viên phẫn nộ kia.

Biết đầu sỏ gây chuyện sắp tới, các đội viên đều đã chuẩn bị mấy câu lạnh nhạt cộng thêm mấy trò đùa dai. Nhưng lần đầu gặp,Soo Yeon thấy cô sợ hãi cười lấy lòng bọn họ, các đội viên không thể tức giận nổi. Sau đó, cô lại đưa bánh ga-tô đã làm sẵn ở nhà ra chuộc tội. Mấy tên này thấy có ăn là tất cả đều cười tươi như hoa, đi tới thân thiện vây xung quanh cô.

Tiếp đó, mỗi ngày Soo Yeon đều làm những món điểm tâm khác nhau tới mời khách, cái đám đứng núi này trông núi nọ kia cứ thế mà bị mua chuộc. Cả ngày vây quanh bên người cô, khen cô tay nghề tốt, khen cô dễ thương, khen cô là trợ lí tốt nhất của đội bóng rổ từ trước tới nay. Cứ tiếp tục được khen như vậy Soo Yeon sẽ bị thổi thành con mèo nhỏ bay trên trời mất.

Yuri có chút khó chịu với tình huống mà mình không khống chế được này nên thường thường tự ra tay chỉnh Soo Yeon

Ví dụ như buổi trưa hôm nay, mặt trời gay gắt như muốn hoà tan tất cả mọi vật, không khí cũng bức bối như dính giấy lên mũi người ta. Những người đi trên đường, da toàn thân đều như sắp bị đốt cháy hết.

Ngay trong hoàn cảnh ác liệt như vậy, Yuri và Taeyeon đang chơi bóng rổ trong sân bóng có điều hoà nhiệt độ. Mà Soo Yeon lại bị ép chạy đi mua đồ uống cho bọn họ dưới ánh mắt trắng gay gắt.

  “Lâu như vậy rồi còn chưa về, liệu có phải bị cảm nắng rồi không?” Taeyeon nhíu mày: “Yuri, lần này cậu quá đáng rồi đấy.”

  “Thế à? Con mèo nhỏ đó người khoẻ như trâu ấy, không sao đâu.” Yuri nhắm vào khung giỏ, ngón tay khẽ cử động, một đường bóng tuyệt đẹp hoàn thành.

   “Tớ nghĩ Soo Yeon cũng không tệ, dễ thương, tính cách cũng tốt, vị bánh ga-tô cậu ấy làm càng là đệ nhất.” Taeyeon khuyên nhủ: “Cậu đừng làm khó cậu ấy nữa.”

“Thế nào, cậu định bỏ qua Fany mà quay sang theo đuổi con mèo ấy à?” Yuri nhàn nhạt liếc xéo bạn tốt.

Taeyeon mỉm cười: “Yên tâm, tớ sẽ không từ bỏ Fany đâu.”

   “Đúng là không hiểu sao cậu lại thích cái người toàn hồng và cuồng kết hôn kia nữa?” Yuri nảy người lên, lại là một pha bóng đẹp mắt rơi vào giỏ.

   Tớ tự biết là được.” Taeyeon cười cười, nói: “Tớ nói nàyYuri, cậu cũng nên có bạn gái đi, hoa hậu giảng đường của chúng ta Park Gyuri chẳng phải vẫn rất ưu ái cậu ư, cả ngày đều tặng quà, cứ thử gặp gỡ xem xem.”

  “Không có hứng thú.” Yuri nhàn nhạt đáp.

  “Hoá ra cậu không thích kiểu xinh đẹp, vậy thử kiểu dễ thương hiền lành đi, ví dụ như Soo Yeon  chẳng hạn. Nhìn kỉ cậu ấy cũng rất xinh đó nha” Taeyeon chớp mắt với cậu

  “Con mèo vàng khè ấy á?” Yuri bật cười: “Tớ còn chưa đói đến mức đấy đâu.”

Vừa dứt lời, Taeyeon vội vàng nháy mắt mấy cái với cậu, quay lại nhìn, phát hiện  đã trở lại sân bóng rổ không biết từ bao giờ.

  “À, đã mua đồ về rồi đây.” Soo Yeon cúi đầu đưa túi đồ uống cho Yuri , giọng nói buồn bã.

Lúc nãy cô vừa phải lang thang dưới ánh nắng chói chang, đã bị phơi nắng đến choáng váng, lồng ngực cảm thấy khó chịu, cực kì khó chịu. Kết quả trở lại sân bóng rổ còn nghe thấy Kwon Yuri ghét bỏ cô là con mèo vàng khè, không chịu qua lại với cô.

Đương nhiên Soo Yeon  cũng không phải thất vọng, chỉ là nghe xong những lời này tất nhiên sẽ không thoải mái. Nói ra thì cũng đang phục vụ bọn họ mà, không thể nói mấy lời dễ nghe được sao?

Yuri lấy một lon đồ uống từ trong túi ra, mở, uống một ngụm, gật đầu, hời hợt nói:

   “Cũng được đấy, lần sau tiếp tục đi.”

Còn có lần sau? Soo Yeon  ngẩng đầu nhìn trời xanh, khóc không ra nước mắt.

Soo Yeon, mặt cậu sao đỏ bừng lên thế?” Taeyeon lo lắng hỏi thăm: “Không phải là bị cảm nắng rồi chứ?”

“Đúng đấy, ” Yuri vừa uống đồ uống vừa nói: “Biết gì không? Bây giờ mặt cậu không giống con mèo , mà giống cái đầu heo quay.”

Soo Yeon  mệt mỏi liếc mắt dò xét cậu ta, nhắc lại:

   “Đã nói đừng gọi tớ là mèo nữa mà.”

Cậu bỗng nhiên vươn tay ra, hai tay áp vào má cô giữ chặt, nói:


  “Sao cậu cứ phải chối, cái đầu vàng hoe của cậu và cả gương mặt này nữa chẳng phải giống mèo như đúc sao hay cậu muốn tớ gọi cậu là công chúa .” Giọng trêu chọc " Công chúa Méo"

Ngón tay Yuri vừa tiếp xúc với đồ uống nên dính chút nước lạnh, chạm vào mặt[i] Soo Yeon  [/i]trái lại lại làm tăng nhiệt độ trong cơ thể cô, đó là một loại cảm giác khác thường.

  Cô vô ý thức lui về phía sau một bước, hơi quay đầu đi, nói: 

  “Không có gì nữa thì tớ đi trước đây.”

Nói xong, cô xoay người đi ra ngoài cửa.

Không biết vì sao, Soo Yeon cảm giác bước chân của mình bỗng nhiên nhẹ hẫng cứ như giẫm lên mây, mà cả người dường như cũng không còn chút sức lực. Một hồi trời đất quay cuồng níu cô lại, sau đó trước mắt cô tối sầm, hoàn toàn mất đi ý thức…