Chap 1: Ninh Thái Vương

5.6K 125 0

    Đó là lần thứ hai ta gặp lại người đàn ông này.

    Sau khi Sát Mạt Nhĩ giao cho ta nhiệm vụ làm thủ hạ cho Ninh vương gia, ta còn cảm thấy vô cùng chán nản.

   Ta đã nghe danh vị Ninh vương gia này rất nhiều lần, nhưng lại chưa được gặp người bao giờ. 

   Ta có nghe nói vị vương gia này trong thiên hạ được nhiều người nể sợ và tôn sùng, gương mặt đã hoàn mỹ, dáng vẻ cũng được ưu ái mà ban tặng cho hắn. 

   Ta cũng nghe nói Ninh vương gia luôn bị hoàng thượng căm ghét, còn luôn muốn tìm cách giết hắn.

   Ban đầu ta nghe được còn thở dài ngao ngán cho số phận của vị Ninh vương gia này.

    Cho tới khi ta gặp chàng, suy nghĩ lúc đó liền bị ta phủ nhận sạch sẽ.

    Ta cũng không ngờ, người vận bạch y mà ta mơ mộng, lại chính là em trai của hoàng thượng, là Ninh Thái Vương.

    Sáng sớm mùa Đông hôm ấy, ta cưỡi ngựa ra khỏi cổng thành, ngay lúc ấy liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

    Chỉ tiếc lần này chàng không mặc bạch y như lần trước, mà y phục lại là một màu đen huyền bí. Mái tóc dài cột lại bằng dây tơ đỏ sau lưng, vài sợi tóc còn lòa xòa bên má...

    Ta kéo lại dây cương, đứng tại cổng thành nhìn chàng dịu dàng xoa đầu con ngựa màu xám, tay cầm kiếm khẽ gõ nhẹ vào đầu nó như đang trách mắng.

   Lần nào cũng vậy, chàng luôn để lại cho ta một bóng dáng đẹp đến như vậy, ta vẫn còn cảm nhận được, mùi thơm từ y phục của chàng lan tỏa xung quanh...

   Ta đứng ngẩn người một lúc, chàng liền quay đầu, nheo mắt nhìn ta, sau đó chợt cất giọng lạnh lùng:

    "Ngươi là người của Sát Mạt Nhĩ?"

  Ta giật mình, vội vàng đi đến bên chàng hành lễ, kính cẩn cúi đầu:

    "Ninh vương gia, ta theo ý chỉ của hoàng thượng đến hộ tống ngài"

   Ta thấy chàng không một lần phẩy tay đã xoay người, ta còn nghe thấy chàng khẽ hừ một tiếng.
Không hài lòng ta ở điểm nào chứ?

  Ta bĩu môi, thấy chàng leo lên ngựa phi như gió về phía trước, mãi sau mới ngẩn người thúc ngựa chạy theo.
_____________________

   Cả quãng đường đi tới Nam Dương, chàng chẳng hề nói với ta một câu nào mà chỉ biết cưỡi ngựa im lặng.

   Khi ở trong cung, ta lạnh lùng với tất cả mọi người, nhưng lần này đi với chàng, ta lại nhiều chuyện hơn hẳn, lúc nào cũng luôn miệng gọi "Ninh vương gia, Ninh vương gia". 

   Có lẽ chàng không vừa ý, lần nào ta gọi, chàng cũng chỉ nhíu mày cố gắng đi lên trước.

  Chàng tránh ta còn hơn tránh tà! 

   Ta có phát ra mùi hôi sao? Làm gì có chứ! Bản cô nương đây vô cùng ưa sạch sẽ nhé! 

    Vậy, ta mang mầm bệnh ư? Càng không có khả năng!

    "Này!"

   Nghe giọng chàng gọi, ta vội mừng rỡ, nhưng lại muốn trêu chọc, liền cau mặt đáp:

Trọn Kiếp YêuĐọc truyện này MIỄN PHÍ!