Chương 1_ phần 1

7.5K 76 1


Nhiếp Lạc Ngôn bị đánh thức bởi tiếng chuông, cô mơ màng muốn nghe điện, nhưng lần mò hồi lâu bên gối vẫn không thấy chiếc Nokia mới mua đâu, lúc này cô mới chậm chạp nhận ra đó chỉ là tiếng đồng hồ báo thức.

Nhưng điện thoại đâu nhỉ? Rõ ràng cô có thói quen để điện thoại bên cạnh gối trước khi đi ngủ mà.

Âm thanh ma quái liên tục dội vào tai, nhưng vẫn không tìm thấy điện thoại, cô bất giác nhíu mày khó chịu, "hừ" một tiếng, rồi nhanh chóng kéo chăn trùm kín đầu. Chiếc chăn nhẹ nhàng, mềm mại nhưng hiệu quả cách âm rất tốt, âm thanh khó nghe ấy quả nhiên nhỏ đi rất nhiều. Một lát sau, hồi chuông báo thức cuối cùng cũng kết thúc, phòng ngủ lại yên tĩnh như cũ, yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy tiếng thở của hai người.

Hai người...

Nhiếp Lạc Ngôn có cảm giác như bị sét đánh ngang tai, ngay lập tức cơn buồn ngủ rũ rượi liền tan biến. Cô mở mắt và hất mạnh chiếc chăn trùm đầu ra với động tác dứt khoát tạo ra một cơn gió nhẹ.

Thực ra không đắp chăn cũng chẳng lạnh, bởi điều hoà trong phòng đã được bật ở mức cao nhất. Nhưng lúc này toàn thân cô vẫn run rẩy vã mồ hôi, dường như tất cả lỗ chân lông trên người đều giãn ra. Cô còn chưa kịp phản ứng gì thêm thì bên cạnh đã vang lên giọng nói điềm tĩnh hoàn toàn trái ngược với trạng của cô lúc này: "Không ngờ em lại giả vờ ngủ như thế". Giọng nói của người kia hoàn toàn tỉnh táo, không hề giống với người vừa tỉnh giấc lúc sáng sớm, không những thế đó còn là giọng đàn ông rất dễ nghe, cuốn hút, chỉ tiếc một điều là ngữ điệu chẳng ấm áp chút nào.

Giả vờ ngủ? Thực ra Nhiếp Lạc Ngôn rất muốn phản bác, bởi hiện giờ cô đang nằm thẳng đuỗn trên giường giống như một thây ma, có giả dối chút nào đâu? So với trước kia, cô đã thành thật hơn rất nhiều!

Nhưng đây không phải là lúc để suy xét điều này, cô nhắm mắt tiếp tục đóng vai thây ma, nhưng đầu óc vẫn đang quay cuồng. Tối qua... tối qua... rốt cuộc cô đã làm những gì?

Cuối cùng cô cũng nhớ ra rồi. Trong giây lát, cô có ý định đấm chết bản thân chỉ với một chưởng. Nhưng trước tiên, cô vẫn giả bộ trấn tĩnh quay đầu lại, sau gáy có cảm giác kỳ lạ, nhưng điều đó không cho phép cô suy nghĩ nhiều, vẫn một lòng muốn hoàn thành nhiệm vụ quan trọng trước mắt: Giữ thể diện mới là điều then chốt!

Bởi thế, cô thầm hít một hơi dài, cố gắng để ánh mắt mình trông tỉnh táo và điềm tĩnh, nhưng khi quay mặt sang cô mới phát hiện ra người đàn ông kia vẫn đang nhắm nghiền hai mắt.

Khốn khiếp! Nhiếp Lạc Ngôn không nén nổi thầm chửi bậy trong lòng nhưng lại không ngăn nổi nỗi buồn. Dường như khi ở trước mặt anh, cô chưa bao giờ chiếm thế thượng phong. Ngay cả lúc này khó khăn lắm cô mới có thể giả bộ điềm nhiên, bình tĩnh, nhưng lại không có cơ hội để anh nhìn thấy.

Có điều, có hậm hực thì cũng đành hậm hực trong lòng thôi, cô nghiêng đầu ngắm nghía khuôn mặt anh và tỏ ra thán phục. Anh chàng này tại sao mà đẹp trai đến thế?

Thực ra vì rèm cửa được kéo kín mít khiến cả căn phòng trở nên mờ tối, nhưng chút ánh sáng yếu ớt này lại làm tôn lên vẻ đẹp hoàn mỹ của gương mặt anh, thậm chí cô còn có thể nhìn thấy rõ hai nếp nhăn trên mí mắt anh.

Không Chỉ Trong Lời Nói [ Hoàn ]Đọc truyện này MIỄN PHÍ!