Chương 7 + 8

853 25 0

~Chương thứ bảy~

Trình Gia Nhạc không vì chuyện đó mà ngừng kế hoạch, cậu rời khỏi nhà, tới nơi khác mưu sinh. Mẹ cậu đã nhờ vả xin cho cậu làm ở một thành phố nhỏ bên một bờ biển, tiền lương không cao, nhưng cơ bản là nhàn hạ, là một công việc béo bở trong mắt người khác. Này xem như là đã tận tình tận nghĩa, cậu ra đi, họ cảm thấy rất thoải mái. Trình Gia Nhạc vốn định đem số tiền kia lấy ra một nửa cho cha mẹ, nhưng làm thế thì hơi đột ngột, trừ việc cậu trúng số ra nếu không làm gì có chuyện có nhiều tiền như thế. Cho nên cậu mỗi tháng lại gửi về cho cha mẹ một khoản.

Cậu tại thành phố xa lạ này hai tháng, không ai quen biết, nhưng lại càng dễ chịu. Không ai biết bí mật của cậu, làm cậu vui vẻ hơn một chút, ngay cả đồng nghiệp mới cũng thấy họ đáng yêu hơn. Thậm chí cậu đã dần quên cái ngày đau khổ đó, cùng Triệu Tĩnh Vũ, kẻ đã làm cậu đau đớn.

Cậu hiện giờ làm việc cơ bản là chân lon ton, vốn không có tiền đồ gì hết, nhưng trong công ty không biết từ lúc nào đồn thổi cậu là họ hàng của ông chủ gửi gắm, tuy cậu đúng là họ hàng với ông chủ thật, nhưng thuộc diện xa đến không thể xa hơn, ông chủ thuần tuý chỉ vì tình nghĩa với cha mẹ cậu nên mới "thu nhận", ngay cả tên cậu còn không nhớ. Cậu cứ thế mặc kệ lời đồn, cơ mà lời đồn cứ càng ngày càng lan. Sau đó, có một nữ đồng nghiệp, được xưng là bà tám nhiều chuyện, biết cậu vẫn độc thân nên dám nói sẽ giới thiệu giúp cậu một cô bạn gái, cậu không thay đổi được đành phải đồng ý đi gặp cô kia.

Dù sao thì cũng chỉ là gặp mặt, con gái người ta còn không thèm để ý cậu thì cậu sao phải nghĩ nhiều. Cho nên cậu cứ theo hẹn mà tới.

Cô gái tên Ngô Tịnh Vân, là một nữ sinh trung học bình thường, nói với nhau mấy câu, Trình Gia Nhạc phát hiện tuy gia cảnh cô không tốt lắm, nhưng lại hài hước lạc quan, hai người cũng có nhiều chỗ hợp nhau.

"Ăn cũng ăn no rồi, uống cũng uống đủ rồi, ở lại đây cũng chẳng để làm gì, chi bằng chúng ta ra ngoài ha?" Ngô Tịnh Vân đề nghị.

"Được, đi nào."

Thế là Trình Gia Nhạc thanh toán tiền, hai người ra phố.

Trên đường cũng chỉ nói chuyện phiếm, khi cùng nhau ngắm nghía các các hàng bên trong hàng hoá rực rỡ sắc màu, họ nhìn nhau cười vì đều biết không có tiền mà mua chúng.

"Xem ra chúng ta đúng là hợp nhau." Ngô Tịnh Vân cười nói.

Trình Gia Nhạc đang muốn trả lời, đột nhiên có tiếng gọi:

"Trình Gia Nhạc!"

Cậu theo phản xạ quay đầu lại xem ai gọi, không thể ngờ được lại là... Triệu Tĩnh Vũ.

Cậu ngơ ngác không biết phải làm gì cho tốt, cho đến khi Triệu Tĩnh Vũ cười xấu xa chạy tới trước mặt, cậu mới phản ứng lại.

Triệu Tĩnh Vũ này gọi cậu làm gì?

"Không tin được là gặp cậu ở đây." Triệu Tĩnh Vũ nói.

"A, ừm."

"Cậu giờ sống ở đây sao?"

"...Ừm."

Dụ hoặcĐọc truyện này MIỄN PHÍ!