LÃO BÀ, THEO TA VỀ NHÀ ĐI! (full hai)

9.6K 23 6

1.1 Kết hôn, liền đơn giản như vậy!


Edit: Linhmaroon


Nguồn: http://linhmaroon.wordpress.com/

Ta quấy quấy cốc cà phê trên tay,nhích người trên ghế tìm cho mình tư thế thoải mái nhất trong cái thứ âm nhạc u nhã mà khiến người ta buồn ngủ này, sau đó đem nam nhân đối diện đánh giá một lần nữa, ném ra ánh mắt đầy ai oán.Để giữ gìn cho ta một thân áo liền quần thục nữ hình tượng, ta vô cùng lý trí đem cái ngáp nuốt trở lại.
Ta chưa bao giờ cho rằng cà phê là thứ để mà uống, nhưng là ta thực thích cái khoái cảm lãng phí cà phê như thế này. Mấy thứ đồ khó uống, chính là dùng để đạp hư cùng lãng phí…Cứ như một cốc cà phê nhỏ trước mặt này, đủ cho ta uống vài cốc sữa chua.
Nam nhân đối diện vẫn nhìn ta, biểu tình khó lường, cố gắng là nhìn ra bộ dáng không kiên nhẫn của ta, hắn rốt cục mở miệng : “ Như vậy, nói một chút về quan điểm của ngươi về chuyện phòng the đi.”
Nam nhân này quả nhiên không có làm cho ta thất vọng, đem cả vấn đề nhàm chán như vậy để nói ra, Ta một tay chống cằm, đem hiểu biết duy nhất của ta về cái ngành này nói ra: “Phòng thị* rất phiêu lưu, đầu tư nên cẩn trọng.” Lúc ấy ta cũng không biết, cái “chuyện phòng the” mà hắn nói, không phải là cái “phòng thị” mà ta hiểu.
*Đại khái là chị ẩy hiểu lầm là anh ý hỏi về vấn đề nhà đất.

Có lẽ là do buồn ngủ, trong nháy mắt ta nhìn thấy mặt hắn “Vụt” tái một chút, ngay sau đó khôi phục bình thường. Những ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng gõ gõ trên thành cốc, trầm mặc một chút rồi đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn ta chằm chằm , mở miệng nói một câu đem ta đánh thức trong nháy mắt.
Hắn nói :” Tốt lắm, tiếp đến chúng ta nói về chuyện hôn sự của hai ta.”
Ta: “….”
Thiện tai, ta hiện tại phải nói gì đây ? “ Ngươi có lầm hay không”? “Như vậy có nhanh quá hay không”? Hay là “Ngươi cút đi nha”? Mặc kệ câu trả lời là thế nào, giống như đối với nam nhân vừa mới nhận thức không đến nửa giờ này, lực sát thương vẫn chưa đủ lớn.
Thật sự không biết nên dùng cái dạng gì biểu tình để đối mặt với hắn, ta đành đưa lên một cái mặt không chút thay đổi, than thở nói: “ Đầu óc có vấn đề cũng đừng nên chạy đi xem mặt chứ…”
Hắn lúc này chính là đang uống cà phê, nghe được những lời này của ta, phi thường bất hạnh vào trúng lúc đang nuốt xuống, vì thế ho khan một cách kịch liệt. Hắn lấy ra khăn tay lau khóe miệng, u oán nhìn ta liếc mắt một cái, muốn nói cũng không xong , bởi vì vẫn còn đang ho.
Ta một thân vui sướng khi người gặp họa, muốn nói một câu .” Giả không được tri thức thì đừng có giả”, bất quá nhìn đến hắn hơi hơi nhướn mi cùng với ánh mắt trở nên sắc bén kia, ta nháy mắt đem lời muốn nói nuốt xuống…. Có thể lý giải như vậy, bản chất ta vốn rất thiện lương, không thích lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn đi.
Hắn ho xong, đột nhiên nghiêm trang nói :”Ta biết ngươi cũng không muốn kết hôn.”
Những lời này làm cho ta thật kinh ngạc, thứ nhất, hắn biết ta “Không muốn kết hôn”, hắn làm sao mà biết được? Tạm thời hắn vẫn là đoán đi…. Thứ hai hắn biết ta “cũng” không muốn kết hôn, như vậy trừ ta ra còn có người nào không muốn kết hôn đây “ Người này hẳn là hắn đi, bằng không hắn cũng không cùng ta nói như vậy làm gì.
Ân, người này khẳng định là cũng giống ta, bị người nhà bức hôn đi !
Tốt lắm, chúng ta đều bị bức hôn.
Nghĩ đến đây tâm lý của ta thật thoải mái. Giống như là nhìn bản thân mình lúc chịu khổ quả thực rất khó chịu ủy khuất, nhưng là lúc nhìn đến người khác chịu khổ giống như mình, bụng dạ lại thấy thoải mái hơn (!). Hơn nữa người kia so với bản thân ta điều kiện còn cao hơn không biết bao nhiêu lần, tỷ như vị trước mặt này. Ta tuy là là thành phần đô thị ngụy tri thức không nghề nghiệp , nhưng là khả năng nhìn người cũng có một chút.. Giống như người này, quần áo, cách nói năng, cử chỉ, chỉ một chút cũng có thể nhìn ra hắn xuất thân gia giáo , cũng có địa vị trong xã hội. Cho dù hắn ngụy trang, thì phiến tử * này cũng thật là có tiền đồ , không giống như ta cả ngày chỉ quan tâm cơm áo gạo tiền.
*kẻ lừa đảo 
Tâm lý của ta cởi mở hẳn lên, vì thế hướng hắn dũng cảm cười cười nói : “ Cùng là người lưu lạc thiên nhai cả.”
Hắn cũng không nhận ý tốt của ta, chỉ thản nhiên nói: “ Dù sao hai chúng ta cũng không muốn kết hôn, sau khi kết hôn có thể tự sống cuộc sống của mình, không phiền nhiều lẫn nhau, không hề vướng bận,” Dừng một chút, hắn lại nói thêm,”Bao gồm cả vấn đề nam nữ.”
Người như vậy thật là hiếm thấy, xem ra là đã có ý trung nhân, mà gia đình lại cực lực phản đối hắn cùng người kia ở chung một chỗ. Ta trong lòng dùng tốc độ nhanh nhất vẽ ra một cái chuyện tình thê thê thảm thảm xưa như Trái đất, tự cảm động một phen, sau đó không hề kiêng nể gì dõi theo hắn, cười cười nói: “Ngươi không sợ ta thấy sắc quên nghĩa, câu dẫn ngươi ?” Nói đến những lời này, đáy lòng ta mơ hồ có một chút đau .
Hắn dùng một loại ánh mắt hoài nghi đánh giá ta, cái thể loại dò xét này, thật là trắng trợn mà, hoài nghi phần cứng phương tiện của một nữ nhân. Ta nổi giận a, ngẩng đầu ưỡn ngực trừng lại hắn, bà đây là mỹ nữ nha!!!
Hắn rốt cục đem ánh mắt dời đi, ngay tại lúc ta nghĩ hắn đã chịu thỏa hiệp thừa nhận “thực lực” của mình, hắn thản nhiên khẽ mở bạc thần, lại một lần nữa đánh văng ta.
Hắn nói:
- Ta là gay.