Chương 91: Tiếng Cười Rơi Vãi Dọc Đường

387 8 0
                                          

Áo ngủ đã rải rác ở trên giường, chăn cũng không biết bị đạp tới nơi nào. Cố Hải giống như một con sư tử đực chạy ra từ trong rừng rậm, ngao ngao rống lên đánh về phía ngực con mồi, hô hấp của cậu sớm đã không biết biến thành dạng gì rồi, vật dưới thân giống như bàn ủi, giật giật thể hiện sức mạnh của nó.

Tay của Cố Hải từ từ trượt xuống bụng dưới của Bạch Lạc Nhân.

Bạch Lạc Nhân nắm lấy tay của Cố Hải, giọng nói nghiêm túc tàn nhẫn không lưu lại một khe hở nào.

"Không được!"

Cậu ta không thể chịu đựng được cái chỗ này của mình bị bàn tay khác động vào, đặc biệt còn là bàn tay của đàn ông. Nếu như lúc đó ngừng lại, hai người đều tự trốn ở trong chăn làm chuyện này, Bạch Lạc Nhân còn có thể miễn cưỡng chấp nhận. Thế nhưng thật nếu để cho người này phóng đãng với mình, Bạch Lạc Nhân không cách nào tưởng tượng, cũng không dám tưởng tượng.

Cố Hải thở hổn hển,"Vì sao không được? Tôi muốn sờ, tôi rất muốn làm cậu."

"Dừng ở đây đi." Bạch Lạc Nhân siết cánh tay Cố Hải làm cho nó nổi cả gân xanh.

Thân thể trần truồng của Cố Hải dán chặt thân thể Bạch Lạc Nhân, gò má nóng hổi kề vào gò má của Bạch Lạc Nhân, ôm thật chặt, làm cho cậu trọn vẹn cảm nhận được cự vật dưới thân đang sục sôi nóng bỏng, mãnh liệt. Cảm giác sức chống cự của Bạch Lạc Nhân vẫn rất cứng ngắc, Cố Hải nhẹ nhàng cắn bả vai Bạch Lạc Nhân, từng chút từng chút dùng răng in lại dấu vết, giống như đang truyền vào đó tâm tình của mình.

"Cố Hải, tôi không có cách nào......."

"Đừng nói chuyện." Hô hấp của Cố Hải chạy theo tiếng trái tim đang đập thình thịch của Bạch Lạc Nhân, cậu ta bắt đầu từ trán Bạch Lạc Nhân đi xuống hôn môi, mí mắt, chóp mũi, cằm, yết hầu.......

Cảm giác được sức lực cánh tay của Bạch Lạc Nhân thả lỏng ra, tay của Cố Hải thuận theo bắp đùi Bạch Lạc Nhân sờ soạng tìm tòi đi xuống.

Chạm vào vật cứng rắn làm cho trái tim Cố Hải trở lên trấn động.

Trong nháy mắt Bạch Lạc Nhân nín thở, bàn tay xa lạ làm cho lông tơ toàn thân cậu dựng hết lên, vô số cơ quan thần kinh cảm giác bắt đầu không kiềm chế được mà bành chướng, khuôn mặt cậu vặn vẹo định đưa tay kéo tay của Cố Hải ra, lại bị một cái hôn của Cố Hải nuốt lấy hơn phân nửa sức lực.

Tay của Cố Hải bắt đầu thuần thục tuốt lên xuống, biến đổi đa dạng mà lấy lòng cây gậy bảo bối này, động tác của cậu rất thong thả không có chút không thoải mái nào, dường như thái độ của cậu rất bình thường vậy. Mấy tháng trước, ngay cả một người đàn ông đẹp trai đến bao nhiêu cậu cũng không thèm liếc mắt, vậy mà hôm nay, mới có mấy tháng cậu lại yêu thích không chịu buông tay mà nắm bảo bối của một người đàn ông, nhìn nó lớn lên trong lòng bàn tay mà kích động không thôi.

Giống như chiếc bàn ủi nóng hổi, nếp nhăn bên trên đều từ từ tùng chút tuốt xuống, Bạch Lạc Nhân bắt đầu nuốt nước bọt, hô hấp càng lúc càng lộn xộn. Tay của Cố Hải ở trên đầu khấc ma sát một trận, thân thể Bạch Lạc Nhân đột nhiên run rẩy, hơi thở dữ tợn nấp trong chăn lộ ra vẻ dâm mỹ.

Cố Hải đột nhiên cúi người, ngực đè lên ngực Bạch Lạc Nhân, cự vật to lớn dưới thân ma sát với cậu nhỏ của Bạch Lạc Nhân, tỏa ra ngọn lửa đàn ông hừng hực cháy. Cố Hải đem hai cây gậy nóng hổi nắm cùng một chỗ, trong nháy mắt nhiệt độ đem toàn bộ cơ thể hai người đốt thành than hồng, tiếng thở dốc nặng nề của Cố Hải giống như sấm rền, ở bên cạnh tai Bạch Lạc Nhân vang dội.

Tất cả lo âu, lúc này toàn bộ đắn đo đều biến mất, chỉ còn dư lại dục vọng, hưởng thụ, cảm động, trầm mê*........

(Trầm mê: mụ mị mê hoặc.)

"Cậu bỏ tay ra."Từ trong kẽ răng Bạch Lạc Nhân bài trừ ra mấy chữ này.

Tôi không muốn! Cố Hải ngoan cố, ông đây chờ nhiều ngày như vậy, ý dâm nhiều lần như vậy, chỉ chờ nhìn cái bộ dạng dâm đãng của cậu ra sao, không phải cậu còn dám trốn trong chăn mà lén lút sung sướng hả?

Cố Hải không những không lấy ra, trái lại tăng nhanh tần suất lên xuống của tay, sau đó cúi người cắn gặm ngực của Bạch Lạc Nhân.

Bạch Lạc Nhân cấm dục đã lâu, nào có chịu được loại kích thích như vậy, cố gắng cắn răng, còn nói tiếp sẽ không chịu nổi mất. Tay giật tóc Cố Hải, thân thể đột nhiên run lên, một dòng sữa trắng phun lên tay của Cố Hải, Cố Hải không hề dừng lại động tác trong tay, tiếp tục tăng tần suất tay kích thích điên cuồng, Bạch Lạc Nhân khó chịu mà bắn ra mấy đợt, cuối cùng thì cũng mềm xuống.

Cố Hải nhìn thấy vẻ mặt Bạch Lạc Nhân đạt cao trào, kích động đến tình mê ý loạn, tự mình cũng cấp tốc tuốt súng, rất nhanh thì cũng đạt cao trào, mắng chửi thô tục dâm tà vài câu liền bắn ra.

Sau khi xong việc, Cố Hải cười cười ghé vào bên cạnh Bạch Lạc Nhân, nhìn mồ hôi cậu ta chảy ròng ròng trên mặt, khen ngợi,"Tiểu Nhân Tử, vừa rồi cậu rất gợi cảm, rất hấp dẫn, rất lẳng lơ......"

Bạch Lạc Nhân đấm một cái vào xương gò má Cố Hải, đánh cho Cố Hải lùi lại phía sau hơn mười cm, suýt chút nữa rơi xuống đất.

Mặc dù như vậy, Cố Hải vẫn từ từ mò về, ôm Bạch Lạc Nhân gắt gao không muốn buông tay.

Hô hấp của Bạch Lạc Nhân dần dần bình phục, 'Việc đã qua' Nghĩ lại mà đau đớn lòng.

Hết lần này tới lần khác Cố Hải còn không chịu buông tha, không ngừng ở bên cạnh hỏi tới hỏi lui.

"Nhân Tử, vừa rồi thoải mái không?"

"Vừa rồi tôi sờ cậu chỗ nào thoải mái nhất?"

"Nhân Tử, lúc cậu bắn rên hai tiếng nghe thật sướng."

Bạch Lạc Nhân rất phản cảm cái kiểu làm xong chuyện này còn nằm lắm mồm của Cố Hải, hết lần này tới lần khác Cố Hải lại dựa sát vào cậu nói mấy câu dâm oa. Cố Hải cảm thấy bức bách Bạch Lạc Nhân chia sẻ một chút cảm giác vừa rồi thì rất tuyệt vời và kích thích.

huyện rất thú vị với Cố Hải,"Hôm qua có người chẳng biết dâm ô thế nào, cào lưng tôi đều đỏ cả lên, tóc cũng giật xuống một nắm, rên rỉ phải gọi là quá lẳng lơ........ chậc chậc......Có muốn tôi làm lại bộ dạng của cậu hôm qua không?"

Bạch Lạc Nhân sải bước thật nhanh tiến lên định tóm Cố Hải đang chạy thục mạng, cho ăn một trận đá đạp điên cuồng.

Tiếng cười rơi vãi dọc đường.

.............

[End chương 91]

Vote vote đi ạ vote đi nào ~~~~!!!

Thượng Ẩn (Quyển 1): Rung Động Thanh XuânNơi những câu chuyện sống. Hãy khám phá bây giờ